Tác giả: traiothong
Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015
Lượt xem: 1341667
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.
ko ? Có cái gì ko ổn ko ? - cô gợi ý
_ Oh ! Vậy mà tui còn tưởng chuyện gì nữa chứ........ - Dylan cười tười
rồi sau đó nói với giọng nghiêm chỉnh - thật ra công ty này rất tốt ,
rất ưu ái và quan tâm đến nhân viên . Nhưng.................. - nói tới
khúc này anh chợt đăm chiêu một tí
_ Nhưng sao ? - Beatrice bắt đầu tò mò , cô nghiên nghiên đầu hỏi
_ Nhưng...........tui thấy việc kinh doanh của công ty có nhiều cái còn
rất bảo thủ . Nếu như vậy thì ko thể nào mà đưa công ty đi lên được -
Dylan nói thẳng thừng
Beatrice ngồi đó trợn mắt nhìn anh trừng trừng. Cô ko ngờ anh dám nói
thẳng thắn như vậy. Chỉ là một Giám đốc bình thường mà có thể dùng thái
độ bình thản nhất để phê phán việc kinh doanh của một công ty lớn có tầm cỡ quốc tế như vậy thì anh ta cũng có gan và cũng có tài lắm mới có thể mạnh miệng nói thế. Từ đó tới giờ , đây là người đầu tiên nói với
Beatrice những điều đó. Cô ko giận mà ngược lại cô còn cảm thấy rất
thích thú.
_ Vậy anh nói thủ xem bảo thủ ở chỗ nào ?
_ Công ty chúng ta vẫn cứ giữ thái độ và tác phong làm việc còn rất thụ
động. Những sản phẩm của mấy năm gần đây các ý tưởng gần như là giống
nhau , chưa có một cái gì gọi là đột phá cả. Hiện nay xu hướng thời
trang của thế giới thời nay đang hướng về những kiểu mẫu của thập niên
90 dù là hạn người nào cũng có thể mặc, già trẻ gì cũng phù hợp . Nhưng
chúng ta lại chỉ quan tâm và chú ý đến mẫu mã là nhiều chứ ko hiểu được
nhu cầu của khách hàng là họ đang cần cái gì
Beatrice nãy giờ đang ngồi nghe chăm chú và suy nghĩ rất nhiều về những
lời nhận xét đó. Dylan thì nhìn cô như chờ đợi một điều gì từ phía cô.
Rồi anh trầm giọng nói tiếp:
_ Nếu chúng ta chịu đầu tư tìm hiểu thêm về tâm lí của khách hàng thì có lẽ chúng ta sẽ cho ra những mẫu mã đẹp và vừa lòng người hơn.
_ Anh nói với tôi những điều này ko sợ tôi nói lại với Tổng Giám đốc sao ? - cô trêu anh
_ Ko - anh chắc chắn nói
_ Sao anh lại có thể khẳng định một cách nhanh gọn như vậy ? - cô tủm tỉm cười hỏi
_ Vì tôi tin cô ko phải là loại người hay mách lẽo - Dylan thật thà nói
_ Vậy...... anh có sáng kiến gì ko ? - cô trở lại vấn đề chính
_ Theo tui chúng ta cần làm một cuộc xâm nhập thị trường . Rồi
...............- Dylan chưa kịp nói hết câu thì...................
_ Dylan anh cũng ở đây sao ?
Tiếng một cô gái vang lên cắt ngang cuôc nói chuyện của hai người. Anh
giật mình ngoái đâu lại để xem thì thấy cô gái đó đang từ từ đi tới chỗ
anh và Beatrice . Trên môi nở một nụ cười tươi như hoa nhưng trong anh
mắt lại anh lên những tia hằn học. Cô ta đứng trước mặt Dylan nói với
giọng nũng nịu:
_ Anh đi uống cà phê mà sao hem chịu rủ em gì hết à!
Anh thật sự bât ngờ trước sự có mặt của Ady . Còn chưa hết ngạc nhiên thì anh đã nghe tiếng Ady lại vang lên :
_ Đây là.........ai vậy ? Bạn anh à ?
_ UHm !- Dylan cười cười nhìn Beatrice nói
_ Vậy còn ko mau giới thiệu cô gái xinh đẹp này với em nữa à ? - Ady nhìn trừng rừng Beatrice nói
_ Đây....... đây là...... là......
Anh cũng ko biết nên giới thiệu đây là ai nữa. Bởi từ nảy giờ anh có
biết cô tên gì đâu. Thật đáng xấu hổ ! Vậy mà anh còn tười cười nói đây
là bạn anh mà cả tên của bạn cũng ko biết. Đúng là nực cười . Anh đang
tự trách mình. Nãy giờ ngồi đó , Beatrice cũng hiểu được Dylan đang gặp
rắc rối. Cô mỉm cười đứng lên cứu bồ anh:
_ Tôi là Beatrice , rất vui được biết cô
_ " Beatrice " ? tên rất hay - cô ta nhìn nhìn Beatrice nói và ngao nghễ giới thiệu mình - tôi là Lý Tuệ Mẫn . Hiện đang là Giám đốc phòng kế
hoạch , có gì cần thì cứ đến tìm tôi nhé ! ( pà nì kênh kiệu hết sức )
Trong đầu của Beatrice chợt tua lại đoạn đối thoại của mình và bà lao
công hum qua. " Lý Tuệ Mẫn" cháu gái của Phó tổng Lý . Người mà bấy lâu
cô muốn gặp mặt nay đang đứng sờ sờ trước mắt cô. Dáng vẻ tự cao, cách
nói năng ko xem ai ra gì làm cho Beatrice mất thiện cảm. Nhưng cô cũng
ráng nở nụ cười nói:
_ Ko dám làm phiền Giám đốc đâu . Chuyện của tôi , tôi có thể tự lo được!
Nói rồi cô quay sang Dylan cười nói :
_ Thôi tôi có chuyện phải đi trước đây. Chút nữa ta sẽ gặp lại !
Beatrice tạm biệt Dylan xong liền đi thẳng một nước ko thèm chào hỏi,
ngó ngàng gì đến Ady làm cho cô ta tức phì khói. Đợi Beatrice khuất bóng , cô ta hậm hực ngồi xuống chiếc ghế đối điện với Dylan nói:
_ Hứ ! Ko biết cô ta là ai mà phách lối đến như vậy. Hem xem em ra cái
gì mà ! Được... nếu cô ta ko muốn yên ổn làm việc thì em sẽ giúp cô ta!
Nghe Ady phán một câu xanh rờn, Dylan giật thót người vội buông tách cà phê xuống nghiêm mặt nhìn Ady mà nói:
_ Anh cấm em ko được làm gì bậy bạ à nha! Người ta có làm gì em đâu ?
_ Phải cô ta ko làm gì em cả chỉ là em thấy chướng măt quá ko chịu nổi
thái độ ngạo mạn của cô ta mà thôi - tồi cô ta bĩu môi nói - chỉ là một
nhân viên cỏn con trong c