Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:00 16/12/2015
Lượt xem: 1341006
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1006 lượt.
là Huy...hắn làm tôi hoảng đến độ đánh rơi cuốn sách xuống sàn nhà...
Huy cúi xuống cầm cuốn sách lên:
-Từ cậu bé đến người đàn ông..
Rồi hắn lật thêm mấy trang.
-Các yếu tố ảnh hưởng đến hooc môn sinh dục nam..chà ,hay thiệt
Tôi giật phắt cuốn sách trên tay hắn và mặt đỏ rần lên vì ngượng....mãi một lúc sau tôi mới nói ấp úng:
-Cậu..cậu...đến đây làm gì vậy?
-Phong bảo Hằng có chuyện cần nói với tôi
Hắn nhún vai nói
Cái con Hoa mắc dịch và cả Phong nữa...2 người này đang cấu kết với nhau làm cái gì thế không biết.
-Hằng có chuyện gì muốn nói thì nói đi..mai tôi bay rồi.
Huy nhìn tôi dò hỏi.
-À..ờ..
Thực ra tôi có nhiều điều muốn nói lắm chứ..nhưng không hiểu sao trước mặt Huy, tôi lại phát ngôn thế này:
-Mình chỉ muốn...muốn nói..ơ...trong thời gian ở nước ngoài....chắc thức ăn có lạ bụng...Huy nên mang theo...ơ...thuốc...đúng...thuốc becberin....để...để đề phòng.
-Cám ơn vì gợi ý nhé.
Giọng Huy đanh lại...còn tôi thì lùi về phía sau, vặn nấm đấm cửa để chuổn bị chuồn ra ngoài....nhưng...sao không được thế này? ĐỒ CHẾT TIỆT, NÓ KHÓA NGOÀI RỒI.
-Có chuyện gì à?
Huy nhìn tôi hỏi.
-À...không có gì.
Tôi lắc lắc đầu, rồi đột nhiên 1 câu hỏi vọt ra khỏi miệng lúc nào mà tôi không hay biết:
-Cậu đi chừng mấy năm vậy?
-..khoảng..5-6 năm gì đó.
-Thế à...chúc...cậu may mắn nhé!
Tôi gượng gạo nói...chợt Huy hỏi:
-Nghe Phong bảo 2 người chia tay rồi? Tại sao vậy.
-Ơ..vì..
Đang lúng túng vì không biết sẽ phải nói thế nào thì tôi nghe tiếng con Hoa đang ông ổng hát ở bên ngoài :
-TẠI SAO YÊU NHAU KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU, ĐỂ GIỜ ĐÂY 2 TA PHẢI KHỔ ĐAU...MÀ SAO KHÔNG THỂ THA THỨ CHO NHAU 1 LẦN.
Trời ạ, lại còn thế nữa chứ...con điên, nó không hiểu nó đang làm tôi ra sao, đẩy tôi vào hoàn cảnh khó xử thế nào đâu.
-Hằng nói đi
Huy giục.
Tôi bặm môi, vặn vèo đôi bàn tay:
-Vì....vì...tôi không còn thích cậu ấy nữa.
-Vậy người Hằng thực sự thích là ai?
Huy vẫn không chịu buông tha.
Có nên nói không nhỉ? Có nên thú nhận đó là người đứng trước mặt tôi sau khi đã làm cậu ấy tổn thương rất nhiều không?
-Bộ nói ra điều đó khó lắm sao hả Hằng?
Huy thở dài , ngồi xuống giường và nói:
-Mà thôi....tôi cũng chẳng muốn hy vọng về việc Hằng có chút tình cảm với tôi để rồi phải ôm lấy thật vọng nữa...Hằng có bao giờ quan tâm đến tôi đâu mà..Bây giờ, nói dại rủi tôi mà chết thì Hằng cũng chẳng chút bận lòng.
Tôi lặng người đi vì những lời hắn nói...Tôi không thể kiềm lòng được nữa..quên mất cả việc làm chủ bản thân, tôi nói trong nước mắt:
-Sao cậu lại bảo tôi không có tình cảm với cậu...cậu có biết khi cậu đi tôi đã thấy hụt hẫng kinh khủng, những ngày tiếp theo đó tôi sống trong chán chường, hoang mang kinh khủng....cậu biết không? Tôi chia tay với cậu không hẳn vì khi đó tôi thích Phong mà vì...tôi...tôi thấy mình thua xa cậu mọi thứ, cả trường đều nói như vậy cả....
Tôi vừa nói vừa khóc tức tưởi...Huy tiến đến, rút trong túi quần ra chiếc khăn tay, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi:
-Thôi nín đi...đừng khóc nữa..kẻo cặp mắt mí lận dễ thương lại sưng vù lên bây giờ..
-Huy à...tôi muốn nói người tôi thích là cậu..là cậu...
-Thôi, tôi biết rồi...biết rồi...đừng khóc nữa.
Huy ôm tôi vào lòng dỗ dành:
-Phong đã nói với tôi tất cả, nhưng tôi lại muốn Hằng tự nói ra điều đó thôi...
Tôi ngước mắt lên, nhìn hắn ngạc nhiên:
-Phong đã nói?
-Uh..
Tôi đẩy mạnh hắn ra:
-Vậy mà cậu lại còn nói được những lời như vậy sao? Gì mà chẳng bận tâm dù cậu chết. cậu... cậu...
tôi thôi khóc và hét lên bực bội.
-Sorry , sorry được chưa...?
Huy nhăn nhó nói
-Không có sorry gì cả.
Giọng tôi cau có.
-Vậy, sorry, i love you nhé.
-Tôi không có đùa.
-Thì baby, sorry i love you vậy.
Tôi phì cười...Chậc, công nhận bộ dạng hắn lúc này dễ thương thiệt...À, mà đúng rồi, tôi còn một câu muốn hỏi hắn nữa:
-Huy này, tại sao cậu lại đi du học 1 cách đột ngột vậy?
-Vì...
Hắn gãi đầu...
-Bố mẹ đã có ý định cho tôi đi du học từ năm lớp 10 kia.....nhưng tôi không thích...Rồi sau khi chia tay với Hằng, tôi chán nản với mọi thứ và quyết định chọn giải pháp du học để quên...
Nói đến đó hắn im bặt.
-Vậy bây giờ tôi đã nói tôi thích Huy rồi, Huy có đi không?
Tôi nhìn hắn hy vọng.
-Xin lỗi.
Hắn thở dài:
-Mọi thủ tục đã làm xong, đâu thể trì hoãn được nữa.
Mặt tôi xụ xuống...vậy là đằng nào Huy cũng sẽ đi, mà là đi mấy năm...chắc gì cậu ấy đã...
-Hằng này.
Huy cầm lấy tay tôi:
-Nhưng mà Huy hứa....Huy hứa sẽ trở về mà..