Tác giả: yeuanhdendaikho
Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015
Lượt xem: 1342381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2381 lượt.
mà. Nó tự phục mình quá đi thôi!!!
>"<
- Nếu thế thì tôi sẽ làm cho cô ấy yêu mình.
Đừng đùa chứ? Làm nó yêu hắn ư? Thật nực cười, sẽ không bao giờ, tuyệt
đối không bao giờ chuyện đó xảy ra. Hắn đang mơ giữa ban ngày rồi:
- Thế thì sẽ khó lắm đấy. Cô ấy rất ghét mấy kẻ biến thái, bệnh hoạn, chảnh chọe, vô duyên......
Hắn nghe mà như đang bị đâm từng nhát vào người. Nó đang nói hắn đấy à?
Vốn định để "mẹ vợ" xử lí nó mà xem ra nó chưa được nếm tuyệt sát của
bà. (Thực ra là bị nhiều nhất). Hắn lên tiếng:
- Nhưng tôi đâu phải loại người như thế.
Rồi quay sang mẹ nó, hắn cười. Bà liền trách nó:
- Đúng rồi đấy, Minh à, cô biết cháu ganh tỵ với Thiên nhưng cũng đừng nói xấu về cậu ấy như thế chứ?
Nó tức lòi máu. Gì mà ganh tỵ chứ? Nó mà thèm ganh tỵ với hắn á? Rồi lại còn nói xấu, nó nói toàn sự thật thôi mà!!! Làm sao để mẹ nó nhận ra
được bản chất của hắn bây giờ đây???
Không để dây dưa thêm, mẹ nó nói:
- Thôi hai đứa về chụp hình đi, có chuyện gì thì cũng phải nhường nhịn
nhau chứ đừng gây gổ kẻo gặp thợ săn ảnh thì đi tong công sức của ta và
sự nghiệp của cả 2 đấy.
Nó chỉ biết thầm trách mẹ không có mắt nhìn người còn hắn thì cười rõ tươi:
- Dạ!
Ra khỏi phòng, nó vẫn còn đang lơ lửng đâu đâu, còn hắn trở về với bộ mặt thật, nhìn nó cười khẩy:
- Hóa ra là vậy. Cậu không giấu được tôi đâu...
Nó chợt bừng tỉnh, hốt hoảng:
- Anh... anh vừa nói cái gì? Anh biết gì?
Hắn dảo bước đi trước và nói:
- Biết được điều mà cậu giữ kín không cho ai biết!
Không.... không phải là hắn đã biết nó là con gái đấy chứ? Sao lại có
thể như thế được? Nó còn chưa được bước trên sàn catwalk với thân phận
người mẫu, chưa chứng minh cho mẹ nó thấy thực lực của mình, chưa nhận
được 1 hợp đồng nào bên ngoài. Làm sao nó có thể bị lộ ngay lúc này
được? Nó nhìn theo dáng hắn đi mà chạy theo đầy lo lắng:
- Lục Tiểu Thiên, anh đợi đã! Anh nói là anh biết gì hả??
Hắn vẫn cứ bước đi, đến gần thang máy, hắn nhấn nút rồi quay sang nó, cười:
- Chắc chắn là cậu thích vợ tương lai của tôi rồi~ ♥
Ha.. ha... Hay thật đấy! Vậy mà làm nó tưởng..... Nhưng hắn nghĩ nó
thích chính nó à? Không đúng sao? Nó cũng yêu bản thân lắm chứ!!! Bước
vào thang máy, nó nhắm mắt tuôn một tràng:
- Đúng vậy, tôi yêu cô ấy hơn bất cứ thứ gì. Tôi dám đảm bảo với anh là
không ai yêu cô ấy hơn tôi được, và cô ấy cũng thế thôi! Vì vậy anh đừng có mơ mà đụng đến cô ấy!
Hắn cười vang:
- Cậu nghĩ vậy sao? Tôi thì không cho rằng như thế!
Rồi hắn chống 1 tay lên tường, ghé sát lại mặt nó:
- Tôi sẽ có được cô ta! Và cả sự yêu mến của mọi người! Cậu thua chắc rồi!
Hừ, hắn nghĩ sao mà nói nó thua chứ? Hắn tự tin là có sức hút hơn nó
sao? Cũng bình thường thôi! Có được lòng mến mộ của quần chúng không
hoàn toàn phụ thuộc vào vẻ ngoài mà còn vì tài năng và sự cố gắng nữa.
Nó nhất định không để thua!
"Bíp"
Thang máy mở, một đám nhân viên nữ đang đứng nói cười ở trước cửa chợt
bất động khi nhìn thấy nó và hắn đang trong tư thế không được lịch sự
cho lắm. Nhìn cứ như tên lưu manh đang trấn lột học sinh ưu tú ấy!! Mà
nói chính xác thì hắn đang chèn ép nó đấy chứ!
Hắn dường như cũng hiểu được tình hình, vội ấn nút đóng thang máy và thở mạnh:
- Cậu.... tại cậu đấy!
Gì chứ? sao lại đổ tội cho nó? Rõ ràng hành động đó là do hắn làm cơ mà? Nó đâu có cái diễm phúc điều khiển được tay chân hắn và cái miệng đáng
ghét của hắn chứ? Nếu được vậy thì nó đã ra lệnh cho tay hắn tự cầm dao
cứa cổ mình rồi!
- Anh thích đổ oan cho người có, à, vô tội nhỉ? Tôi có thể điều khiển được anh sao?
Hắn lườm nó:
- Nếu cậu không phơi cái bộ mặt sợ hãi đó làm tôi hứng thú bắt nạt thì đâu có chuyện gì xảy ra!
Hay thật, nó nghĩ lại rồi. Nếu điều khiển được hắn, nó sẽ cho hắn nhảy
vào dầu sôi lửa bỏng, lên rừng xuống bể, chui vào hang cọp cho hả dạ rồi mới cho hắn chết!!!
Nó bực mình nói:
- Anh tự biết lỗi của mình, tôi không nói nữa!
Rồi nó bỏ hắn đứng trơ trong thang máy mà đi trước. Vừa về đến phòng
chụp hình 3 người kia đã lao vào túm tay túm chân nó xem nó có bị sao
không. Tiêu Dương lo lắng hỏi:
- Anh ta thật đáng sợ. Không như tưởng tượng của mình chút nào.... Cậu có sao không?
Nó cười tươi:
- Sao là sao chứ? Ai có thể làm gì được Vũ Hoàng Minh này nào?
Nhìn thấy Tiêu Dương là nó quên hết bực tức ngay, trông cô nàng dễ
thương quá xá!! Chết rồi, nó có bị les không nhỉ?? Á Á. không đời nào!!
Nó chỉ là muốn...... đem cô nàng về nuôi thôi~ ♥ He he.
Angus bước vào thì nhận ngay ánh mắt không mấy thiện cảm của 3 người bọn họ. Trần Duy còn đá đểu hắn:
- Ai da, vừa nãy tính bắt con chó mà bị nó cắn đau quá trời, Kỳ à, lát về đi tiêm phòng dại cùng anh nhé!
Hoàng Kỳ cũng chêm vào:
- Thật tì