XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Đã Nói Rồi, Tôi Là Con Gái!

Tôi Đã Nói Rồi, Tôi Là Con Gái!

Tác giả: yeuanhdendaikho

Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015

Lượt xem: 1342384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2384 lượt.

i kẻ và quần bò trông khá
bình thường. Nó đứng khoanh tay dựa vào tường và lên tiếng:

- Tại sao lại theo dõi tôi?

Hắn giật nảy mình nhìn nó rồi lúng túng trả lời bằng 1 giọng eo eo' như thái giám:

- Em... em....... rất ngưỡng mộ anh! Anh đẹp trai lắm! Anh cho em làm quen được không?

Hắn hơi cúi mặt xuống, mắt ngước lên đầy "thơ ngây". Nó hơi rùng mình 1
cái khi nghe thấy giọng hắn, lòng muốn đạp cho 1 phát vì làm nó tưởng có thằng ngu nào muốn đánh úp mình. Nhưng không thể bất lịch sự được nên
nó đành nói:

- Cậu..... là gay?

Hắn vội vàng phân bua:

- Không.... không..... em......

Nó nói ngay:

- Tôi không có ý kì thị gì đâu. Chỉ là.... tôi không phải là đàn ông! Tôi là một cô gái chính hiệu!

Hắn há miệng ra như không tin. Nó ngửa cổ lên trời mà nuốt nước bọt rồi nói:

- Tôi không có yết hầu, cậu rõ rồi chứ? Cảm ơn về lòng ngưỡng mộ cậu
dành cho tôi nhưng tôi không đáp lại được gì, xin lỗi và........ tạm
biệt!

Nói rồi nó dảo bước đi luôn, tên kia vẫn còn đang ngạc nhiên vô cùng, hắn quay ra nói lớn:

- Nhưng anh là nam người mẫu của MZ cơ mà??

Nó đứng sững lại. Thì ra hắn biết nó từ ở trong công ty cơ à? Nếu thế
thì thân phận của nó..... sao hôm nay toàn bị đe dọa thế này???
Assh.......... Đành vậy!

Nó quay bước lại dí mặt lại gần hắn và mỉm cười:

- Đúng thế thì sao? Cậu có bí mật của tôi, tôi có bí mật của cậu và cả cái mạng cẩu nhà cậu nữa! Hiểu chứ?

Hắn nhận thấy sát khí tỏa ra từ trong từng câu chữ và nụ cười đáng sợ
của nó nên sợ hãi dựa vào tường và gật đầu lia lịa. Nó hài lòng đưa tay
lên phủi phủi vai áo hắn:

- Được rồi! Nếu cậu theo nghề người mẫu thì cố gắng lên nhé! Tôi phải đi đây.

Nó bước từng bước tự tin và vững chắc. Nắm được thóp của nó nhưng chưa
chắc đã áp đảo được nó. Bởi vì, rất đơn giản, nó không chỉ là Vũ Hoàng
Minh, mà còn là...... Red!

Đi qua công viên, nó ghé vào vì nhớ tới lời dặn dò tên khi nãy. Dù sao
thì nó cũng thường xuyên vào đây tập trượt ván, chờ bọn chúng cũng chẳng sao. Nó cầm ván trượt rồi đặt ba lô xuống, nhìn xung quanh thấy mấy đứa con nít đang chơi đủ trò, cũng có vài đứa tập tành trượt ván. Nó mỉm
cười đặt chiếc ván xuống rồi lướt quanh sân.

Bọn nhóc thấy vậy thì mở to mắt trầm trồ, nó thích ánh mắt ngây thơ này
lắm! Đến gần bậc thềm, nó khẽ nhảy lên và tiếp đất. Tụi nhóc reo ầm lên. Một thằng bé chạy đến nhìn nó ngưỡng mộ:

- Anh ơi anh dạy em trượt được không?

Nó xoa đầu thằng nhóc rồi cười:

- Được chứ, anh dạy cả mấy đứa phần cơ bản nhé!

Nhóc và tụi bạn hào hứng:

- Vâng ạ!

Rồi nó giết thời gian với việc dạy tụi nhóc cách đặt cả 2 chân lên trượt và lái. Đa số đều còn rất vụng về vì mới tiếp xúc, nhưng Nam - thằng bé khi nãy thì học rất nhanh. Chẳng mấy chốc cu cậu đã có thể đứng trên
ván và trượt đoạn ngắn trong sân rồi. Nó cho thằng nhóc trượt 1 đoạn xa
hơn và thằng bé tỏ ra nắm bắt rất nhanh . Vừa trượt nó vừa quay lại
cười:

- A! Em trượt được rồi này! Hay quá!!......... Á!..... AAAAAAAAAAA!

Thằng bé không nhìn đường nên chiếc ván lao nhanh theo đà và hướng
thẳng tới lan can gần hồ. Mà nó quên chưa dạy tụi nhóc cách dừng lại!!!! Không phải chứ???

Nó vội vàng chạy lại giữ thằng nhóc nhưng chỉ kịp đưa bàn tay ra trước
trán cho nó khỏi đập đầu vào tường còn người thằng bé thì vẫn tiếp đất 1 cách thô bạo. Nó xốc Nam lên và hỏi:

- Em có sao không? Đau ở đâu? Có bị thương chỗ nào không?

Thằng nhóc mắt rưng rức nhìn nó rồi chỉ chỗ bắp chân bị quẹt 1 đoạn dài
đang chảy máu. Lúc này nó mới nhìn thấy và hốt hoảng đi lấy ba lô, trong đó có ít bông băng. Mấy đứa nhóc còn lại sợ hãi không dám trượt nữa,
nhao nhao lại xem nó băng bó cho Nam. Nhóc Nam tuy đau nhưng vẫn bặm môi chịu đựng để nó sát trùng và băng lại. Thấy thế nó vừa thương vừa buồn
cười:

- Đau lắm hả?

Nam vẫn cắn chặt môi dưới, vừa nhăn mặt vừa lắc đầu nguầy nguậy:

- Không ạ! Con trai thì chơi được phải chịu được!

Nó phì cười, xoa đầu thằng nhóc:

- Hay lắm, như thế mới là đàn ông đích thực chứ, phải không các em?

Nó nháy mắt và hỏi tụi nhóc còn lại, chúng nó đồng thanh:

- Dạ.

Đứa nào cũng ngưỡng mộ Nam nhưng không dám đáp to vì sợ nếu mình bị đau sẽ không chịu đựng được. Nó hỏi to hơn:

- Các em có thấy bạn Nam rất giỏi không?

- Có ạ!

- Thế nếu là mình các em có chơi được chịu được không?

- Không ạ!

Nó cứng đơ tại chỗ, hỏi lại:

- Các em là nam tử hán đại trượng phu, là con trai đầu đội trời chân đạp đất mà không có trách nhiệm với những việc mình làm hả?

Tụi nhóc bối rối không trả lời, nó gào lên:

- CÁC EM LÀM ĐƯỢC KHÔNG?

- Có ạ!

- CÁI GÌ?

- CÓ Ạ!

- Tốt! Nếu vậy trách nhiệm của các em là từ nay phải trượt cho cẩn thận nghe chưa, đừng ai để bị thương nhé.