Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015

Lượt xem: 1342369

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2369 lượt.

thật vô duyên vô cớ...”. Mấy lời thoại
kinh điển này, Oa Oa có muốn quên cũng khó. Thực ra, cái Oa Oa thích nhất vẫn
là mấy vụ scandal của minh tinh Tam Thê, đủ loại, đủ kiểu, không bao giờ cạn.
Hôm nay đá anh triệu phú này, ngày mai đã cặp với anh tỉ phú kia, tin tức nào
cũng hot, nam nhân vật chính nào cũng đẹp trai, đương nhiên trong đó bao gồm cả
quãng thời gian tình cảm kì quái vô địch với Lang Hách Viễn.

Sự hâm mộ cuồng nhiệt của Oa Oa làm cho tâm trạng Hồng Hinh không thể vui hơn
được nữa, cô lập tức nở một nụ cười hoàn mĩ nhất, nói: “Em gái, em thật đáng
yêu!”

“Đâu có, đâu có, chị mới đáng yêu!”. Oa Oa cũng mỉm cười khiêm tốn, khen lại
Hồng Hinh.

“Chị sao thế được, chị già rồi, em mới đáng yêu!”. Hồng Hinh là ai cơ chứ, làm
sao có thể để Oa Oa khiêm tốn thành công, kiên quyết không từ bỏ việc khen ngợi
Oa Oa.

Oa Oa lắc đầu. “Lần trước, khi chị trả lời phỏng vấn đã nói, mãi mãi ở tuổi 20,
chị mới đáng yêu.”

“Em đáng yêu...”

“Chị đáng yêu...”

Lang Hách Viễn vừa bước qua cửa phòng làm việc đã chứng kiến hai người phụ nữ
một lớn một nhỏ đang ra sức tâng bốc lẫn nhau, đẩy qua đẩy lại xem ai đáng yêu
hơn ai ngay trong phòng mình. Anh nhíu mày, nộ khí bừng bừng, khinh khỉnh hỏi:
“Hai người đang làm cái gì thế?”

Nghe giọng nói có vẻ không vui của Hách Viễn, Oa Oa liền phản ứng vô cùng thông
minh, lập tức quay lại, cười tít mắt nói: “Tổng giám đốc, chị Hồng đợi anh đã
lâu, anh cứ nói chuyện, tôi xin phép đi pha cà phê.”

Hách Viễn không nói gì, chờ Oa Oa đi qua trước mặt mình, anh bèn kéo giật cánh
tay cô lại, cố tìm hiểu biểu cảm trên gương mặt cô.

Oa Oa sững người. “Tổng giám đốc, anh còn gì dặn dò nữa ạ?”

Hách Viễn cứ nghĩ rằng Oa Oa cúi đầu đi như thế chắc là đang tức giận lắm,
nhưng khi cô ngẩng đầu lên, anh mới phát hiện, cặp mắt này rõ ràng là đang đợi
màn kịch hay để xem, anh lập tức xị miệng, thu lại ánh mắt, tức tối nói: “Không
có gì.”

“Ồ, vậy Tổng giám đốc cứ tiếp khách đi ạ, tôi sẽ pha thêm chút cà phê”. Oa Oa
tủm tỉm cười, câu nói rõ ràng còn có ẩn ý khác.

Hách Viễn vốn rất ghét con gái có tính ghen tuông, anh luôn coi thường những
người lấy tình yêu như một cái cớ để che đậy sự ích kỉ của mình, nhưng hôm nay,
sự bình tĩnh xen lẫn hiếu kì của Oa Oa lại làm anh thấy không vui trong lòng.
Lúc này, anh tình nguyện để Oa Oa đanh đá, ghê gớm yêu cầu anh ngoài cô ra
không được gặp bất kì người con gái nào khác.

Lông mày anh nhíu lại, ánh mắt anh nhìn xuyên con người cô, chỉ hận không thể
tìm được vật gì mà cốc cho cô một cái, anh thật sự rất muốn bổ đôi đầu cô ra
xem trong đấy có phải đã bị người ta đổ xi măng vào rồi không, tại sao lại
không tinh ý chút nào hết?

Anh nghiêng mặt nhìn Oa Oa rồi liếc nhìn Hồng Hinh, đột nhiên nói: “Cô không
phải pha nữa, tôi và cô ấy ra ngoài nói chuyện.”

Thật quá đáng, Tổng giám đốc làm việc thật quá vô lối, rõ ràng biết cô không
được xem trò hay sẽ rất đau khổ, rất rất đau khổ, vậy mà vẫn hớt tay trên của
cô. Thật đáng ghét!

Oa Oa ai oán nhìn Hách Viễn.

Nhìn khuôn mặt bé nhỏ đang nhăn nhó, Lang Hách Viễn dần dần thấy hài lòng, đây
mới đúng là biểu hiện mà người con gái của anh nên có.

“Vậy anh có thể chụp cho tôi và chị Hồng một bức ảnh được không? Tôi muốn cho
em gái xem, không nó sẽ không tin tôi có thể gặp được chị Hồng”. Oa Oa đáng
thương hỏi.

Lang Hách Viễn lập tức nghiêm mặt, trừng mắt nhìn Oa Oa, lạnh lùng trả lời:
“Không”. Nói xong, anh cất bước ra khỏi phòng, Hồng Hinh thấy vậy cũng lập tức
yểu điệu, đoan trang đứng lên, chầm chậm đi ra cửa, khẽ thương hại quay lại
nhìn Oa Oa đang xị môi rồi quay người bước theo Lang Hách Viễn, hương nước hoa
phảng phất khắp căn phòng.

Đi đến trước thang máy, Hồng Hinh chủ động nhẹ nhàng khoác tay Hách Viễn.

Không biết vì sao, nhưng nhìn thấy cảnh này, Oa Oa bỗng cảm thấy khó thở, giống
như bị ai đó chẹn cổ, có chút khó chịu.

Dường như ở nơi nào đó, có một chiếc kim nhỏ cứ đâm vào khiến cô đau đớn khôn
cùng.

Bữa cơm này của Hách Viễn và Hồng Hinh sao mà lâu thế, lâu đến nỗi khi anh quay
lại, Oa Oa đã say giấc nồng bên bàn làm việc. Anh nhẹ nhàng cởi áo khoác, phủ
lên người cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô. Oa Oa cảm thấy trên đầu như có cái
gì đấy mơn man, ngứa ngáy đến khó chịu, rồi lại thấy chỗ ngứa bị cọ cọ đến
nhột, cô vẫn cảm thấy ngứa ngáy, đành mở mắt xem đó là vật gì. Mới mở có nửa
con mắt, cô đã bắt gặp ánh mắt khác lạ của giám đốc đang nhìn chằm chằm vào
mình.

Hú vía! Theo bản năng, cô lập tức đưa tay lên mép, may quá không có nước miếng,
nếu không thì sẽ bị anh cười chết mất. “Tổng giám đốc, anh đã về rồi ạ?”. Cô
tỉnh hẳn ngủ, cười hi hi hỏi.

Nụ cười tươi rói ấy chiếu sáng khắp nhãn cầu người khác, Lang Hách Viễn hơi
sững người, ho khan vài tiếng rồi hỏi: “Ừm, có ai tìm anh không?”

Oa Oa lập tức lắc đầu rồi lại nở nụ cười chào đón anh trở về. Thái độ của Oa Oa
giống như chú cún