XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015

Lượt xem: 1342375

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2375 lượt.

à có thể khiến Tổng giám đốc bị kích động đến như vậy?

“Đúng rồi, có phải Hoa Hạo sắp phá sản rồi không?”

Oa Oa vừa buột miệng nói ra giả thiết liền bị Hách Viễn lật người như đồ chơi,
tét vào mông một cái. “Em nói bừa gì thế hả?”

Oa Oa dựa vào sofa do dự một lát, nghiêng mặt nhìn trời ngẫm nghĩ, như thế cũng
không đúng, giả dụ như Hoa Hạo sắp phá sản lại tặng cho cô thì càng làm cho Hoa
Hạo nhanh chóng đóng cửa mà thôi, nói như thế thì không phải là vấn đề của Hoa
Hạo, lẽ nào là...?

“Hách Viễn, anh mắc bệnh nan y à?”. Nói đến đây, Oa Oa bắt đầu rơm rớm nước
mắt. Mặc dù bình thường Hách Viễn lúc nào cũng nghiêm khắc, hay quát tháo, ăn
hiếp cô, nhưng thiếu anh thì cô lại thấy khó chịu đến kì lạ.

“Dương Oa Oa!”. Hách Viễn hét lên, xóa tan bầu không khí trầm lắng, đau thương
bao quanh.

Xem ra không thể xảy ra khả năng này được, vậy thì khả năng cuối cùng chắc chắn
là vì cô rồi.

Cô lấy hết can đảm, chấp nhận bị Hách Viễn cười thối mũi, nói ra giả thiết cuối
cùng: “Thế có phải là vì em rất đáng yêu không?”

Những tức giận, ức chế trong anh đều bị một câu nói này của Oa Oa làm tan biến
hết, anh bấm bụng nín cười, cố ý tỏ vẻ suy nghĩ rồi nghiêm túc gật đầu: “Có lẽ
là thế!”

Oa Oa lập tức thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng toàn thân đang cứng đờ. “Nói như thế
thì lí do này cũng không quá viển vông.”

Hách Viễn cố nhịn cười đến nỗi toàn thân cứng đờ ra, đành phải gật đầu để biểu
thị sự đồng tình với cách suy nghĩ của Oa Oa.

Sau dó, Oa Oa ngượng ngùng nhìn ngón tay, nói: “Nhưng em không đáng để anh tặng
cho em phần thưởng quý giá như thế.”

Hiếm thấy có việc gì khiến Oa Oa lo lắng như vậy, Hách Viễn liền hiếu kì hỏi:
“Vậy em thấy em có thể nhận cái gì được?”

“Mẹ em nói, cái gì thuộc về người khác thì không thể lấy về mình được. Tương tự
như thế, anh và Hoa Hạo không phải của em, em không thể nhận là của mình được”,
vẻ mặt Oa Oa tỏ ra hết sức nghiêm túc.

Hách Viễn nhìn Oa Oa. “Thế em thấy như thế nào mới có thể yên tâm để chấp nhận
anh được đây?”

Oa Oa cúi đầu suy nghĩ, một lúc sau dứng phắt dậy nói: “Chúng ta cùng chơi
Pikachu, ai thắng thì phải nghe theo người đó.”

Hách Viễn cố nhịn cười, chỉ nhếch mép, nói với Oa Oa: “Được, chúng ta chơi
Pikachu, ai thắng thì phải nghe người đó!”



Q.1 - Chương 15: Sống Chung



2hl5’ tại phòng làm việc
tầng thứ hai mươi hai của mình, chủ nhiệm Tổng ban nhận được điện thoại do đích
thân Chủ tịch Hội đồng quản trị gọi, yêu cầu nếu không được sự cho phép của
anh, không ai được làm phiền trong lúc anh nghỉ ngơi.

Rồi sau đó, máy tính của Oa Oa vốn đặt trước phòng làm việc của Tổng giám đốc
được chính tay Hách Viễn đưa vào phòng làm việc, đặt ngay ngắn bên cạnh máy
tính của anh.

Oa Oa thấy Hách Viễn cạnh tranh nghiêm túc như vậy, cô muốn khuyên anh chân
thành rằng không cần quá đáng như thế, dù sao đây cũng chỉ là một trò chơi,
nhưng Tổng giám đốc của cô sau khi sắp xếp xong xuôi mọi thứ đã kéo cô vào lòng
mình, thì thầm bên tai cô: “Nào, chúng ta bắt đầu nhé!”

Oa Oa ngẩn người ra. Anh định làm trò quái gì vậy? Thậm chí dọn cả máy tính của
cô vào đây chỉ để cô ngồi vào lòng mình chơi Pikachu sao? Mà ngồi như vậy chơi
chẳng tiện chút nào...

Không chờ cô nói ra những gì đang nghĩ trong đầu, Hách Viễn lại thì thầm vào
tai cô: “Anh ôm em như thế này cũng đâu có gì bất tiện.”

Đúng vậy, Lão Thần Rùa đã từng nói: “Con người chỉ cần có một nền tảng vững
chắc thì không còn sợ những ảnh hưởng của môi trường bên ngoài”. Oa Oa luôn tâm
đắc điều này, vì vậy cô nghĩ, dù sao đi nữa cũng cần phải học cách thích ứng
với hoàn cảnh.

Cần nhớ rằng, ngày trước, cô còn mở nhạc slow dance trong khi làm thí nghiệm,
vậy thì chút ảnh hưởng nhỏ này có đáng gì.

Oa Oa lấy lại tinh thần, ngồi trong tư thế nhấp nhổm chuẩn bị chạy ra khỏi vòng
tay Hách Viễn, thấy vậy, anh bèn vòng tay trái qua eo cô để giữ chuột. Oa Oa
nhận thấy cơ thể Tổng giám đốc đã áp sát vào người mình, nhưng thời gian không
còn nhiều, cô cần tập trung tinh thần, bèn nắm chắc chuột, chuẩn bị bắt đầu
chiến đấu.

“Bắt đầu!”. Hách Viễn khẽ nói.

Oa Oa lập tức liên tay click chuột nhưng không quên nhìn trộm tốc độ di chuyển
chuột của anh.

Woa, anh dùng tay trái rất thuận, không những thế, tốc độ không hề chậm, xem ra
cô đã gặp được đối thủ ngang tài ngang sức rồi đây.

Ván thứ nhất quá đơn giản, Oa Oa nghĩ mình nhắm mắt chơi cũng thắng, nhưng khi
hơi thở của Hách Viễn sát bên tai, cô lại có vẻ không chắc chắn rằng mình sẽ
chiến thắng một cách thuận lợi.

Khi thấy hơi thở Hách Viễn lúc chậm lúc gấp bên tai mình trong lúc chơi ván thứ
nhất, cô quay lại nhíu mày: “Anh cố ý phải không?”

Hách Viễn nở nụ cười vô tội: “Em sao vậy?”

“Hơi thở của anh làm cho tai em cảm thấy nhột lắm”. Cách mà Oa Oa tranh luận là
thường giả vờ rất bực tức, đây chính là tuyệt