Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015
Lượt xem: 1342345
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2345 lượt.
i>Đây quả là một vấn đề phức tạp.
Có điều, Ninh Hạo Nhiên đã quẳng ra điều thứ ba hoàn
toàn ngoài dự đoán của khán giả.
Anh ta nói một cách lạnh nhạt: “Tuần sau hãy đấu, bây
giờ thì ai về phòng làm việc của người ấy!”
Tất cả thầy giáo và sinh viên xung quanh đang háo hức
xem kịch hay liền tiu nghỉu, thở dài thất vọng.
Đối với việc Ninh Hạo Nhiên hiểu chuyện và biết lễ
nghĩa như vậy, thầy hiệu trưởng đứng trước hội trường nước mắt lưng tròng, may
mà Ninh Hạo Nhiên vẫn đủ bình tĩnh, nếu không thì tin “vào ngày khai giảng, hai
giáo viên Thể dục thi đấu tại sân tập, hàng ngàn giáo viên, sinh viên vây xem”
nhất định sẽ trở thành hot news trên báo chí ngày mai. Tuy nhiên, thầy hiệu
trưởng chưa kịp bày tỏ lòng cảm kích vô hạn của mình đối với Ninh Hạo Nhiên thì
anh ta đã lẳng lặng bước tới bên cạnh Nám Nám, cởi áo khoác ngoài của mình ra
và khẽ choàng lên người Nám Nám.
Biểu hiện hòa dịu của anh ta không hề làm Nám Nám cảm
kích, cô không thể chịu đựng được kiểu con trai bất lực chưa chiến đã lui và
hơn nữa, theo cô biết, Ninh Hạo Nhiên tuyệt đối không phải là kiểu người
hòa nhã với mọi người như vậy. Hành động của anh ta nhất định là ví dụ điển
hình cho sự bất an như câu mà Oa Oa thường nói: “cáo chúc tết gà”. Cô hỏi
thẳng: “Sợ rồi thì cứ nói thẳng ra, không cần phải từ chối mãi như vậy.”
“Bây giờ cô có thể đấu ư?”. Ninh Hạo Nhiên trầm tư một
lát rồi đột nhiên phát ra ngữ khí chẳng lành.
“Đương nhiên”. Quả nhiên đã năm năm trôi qua nhưng anh
ta vẫn trước sau như một, giữ nguyên thái độ xem thường cô. Nám Nám đang chuẩn
bị tìm những lời lẽ sắc bén để phản bác lại thì thấy Ninh Hạo Nhiên trùm áo lên
người cô, ghé vào tai cô nói nhỏ: “Vào Toilet đi!”
Môi Ninh Hạo Nhiên cọ xát vào tai cô, khiến cô bỗng
mất hết lí trí, không thể suy nghĩ kĩ ý tứ sâu xa của câu nói ấy, rồi nghe
thấy anh ta lại nói thêm: “Cô bị ra quần rồi kìa.”
Đoàng!!! Nám Nám tối tăm đầu óc.
Thôi, thế là mối nhục năm năm trước của cô cơ bản đã
không còn cơ hội để rửa, đối với một kẻ mà khi học trung học còn để băng vệ
sinh từ váy rơi ra thì thời kì đèn đỏ quần bị ra màu không có gì là lạ nữa.
Nhưng… nhưng… trước mặt hàng ngàn giáo viên, sinh viên thế này, trước mặt cả kẻ
địch Ninh Hạo Nhiên nữa, bị mất mặt như vậy thật khiến người ta đau đớn vô
cùng!
Cô thật lòng muốn thay mặt tám đời tổ tiên gửi lời
thăm hỏi của Thượng đế tới anh ta, hoặc gửi lời thăm hỏi của Thượng đế tới tám
đời tổ tiên nhà anh ta.
“Vẫn đấu chứ?”. Ninh Hạo Nhiên nhìn bộ mặt đỏ ửng như
quả cà chua của Nám Nám, biết cô đã hiểu ý mình nên dửng dưng hỏi.
“Hôm nay mặt trời chói quá, nắng quá!”. Nám Nám cười
một cách thiếu tự tin.
“Ừm, nắng quá!”. Ninh Hạo Nhiên ra sức phụ họa.
“Hôm nay là ngày trọng đại, không thích hợp cho việc
vận động”. Nám Nám nghiến răng.
“Đúng vậy, ngày trọng đại không thích hợp cho việc vận
động”. Ninh Hạo Nhiên gật đầu, lặp lại đầy giễu cợt.
Ninh Hạo Nhiên đứng bên cạnh cô, trước khí thế mạnh mẽ
bao trùm của anh ta, cô không thể duy trì được bình tĩnh quá lâu, khóe miệng
hơi giật giật, cẩn thận đi ra khỏi chỗ ngồi, lùi sang một bên, gật đầu với mọi
người rồi chạy trốn.
“Vậy thì tuần sau hãy nói nhé!”
Tưởng rằng Ninh Hạo Nhiên vẫn vào hùa giúp mình, không
ngờ anh ta lại hét to về phía cô bằng một giọng “vừa phải” mà tất cả mọi người
xung quanh đều có thể nghe thấy: “Chạy chậm thôi, cẩn thận lượng máu tăng lên
đấy!”
Chỉ thấy thân hình mảnh khảnh của Nám Nám lúc đó lắc
lư, cô cảm thấy dường như quanh mình đang có hàng nghìn tia chớp lóe sáng, sau
đó là tiếng sấm đùng đoàng chấn động vang lên. Trong nháy mắt, khói bụi bay tứ
phía. Cái trán nhẵn nhụi của Nám Nám giống như bảng điện tử hiện lên dòng chữ:
“Ninh
Hạo Nhiên, tôi chân thành gửi lời chào tới gia đình anh!!!”
Ngã ở đâu thì đứng dậy ở
đó, một người vô tâm như Nám Nám luôn động viên bản thân mình như vậy.
Đáng tiếc, câu nói đầy ý chí này luôn luôn không có
đất dụng võ.
Hôm nay là tiết học đầu tiên kể từ khi khai giảng,
phòng giáo vụ sắp xếp Nám Nám cùng lên lớp với cô Từ, người đã gần năm mươi
chín tuổi. Cô Từ phụ trách quản lí sinh viên, Nám Nám làm trợ giảng phụ trách
ghi điểm, kẻ vạch, thực hành và cả đứng nhìn.
Những ngày tháng Chín, ánh mặt trời vẫn chiếu gay gắt,
luồng hơi nóng hừng hực tỏa ra, từ xa, Nám Nám đã nhìn thấy một lớp học Thể dục
khác đang chạy tới gần. Tuy giờ Thể dục ở bậc đại học không yêu cầu khắt k