Mùa Hè Thiên Đường Tập 2: It Is Not Summer Without You
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015
Lượt xem: 1342343
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2343 lượt.
iếng. Cô chỉ có thể khuyên bản thân hãy nghĩ đến những điều tốt, ví dụ như
chạy được nửa đường, đế giày bay ra đập chết một con gián, cũng coi như là vì
đất nước diệt trừ tứ hại, vì nhân dân tiết kiệm thuốc diệt côn trùng.
Khi cam chịu phận ngồi xổm bên cạnh Ninh Hạo Nhiên, cô
cố dùng ngón chân kéo đế giày, điều khiển hướng đi của nó. Cũng may đế giày rất
nghe lời, ngoan ngoãn quay trở lại. Nám Nám nhìn nó than thở, đế giày ơi là đế
giày, ta tin mày thêm một lần nữa, nếu mày muốn bay thì hãy bay vào đầu cái tên
họ Ninh đó, hãy bay chuẩn một chút, nếu đập trúng đầu hắn, ta nhất định sẽ đem
mày đến cửa hàng để sửa, nếu đập lệch một chút, ta sẽ đem mày đến chỗ người sửa
giày để sửa, nếu bay đi lung tung mà không đánh trúng… thì ta còn cần cái đồ bỏ
đi là mày làm gì nữa? Bị vứt đi là điều không tránh khỏi, mày hãy nhớ rõ cho
ta!
Ninh Hạo Nhiên đứng bên cạnh bỗng máy mắt một cái.
Anh không nhìn cô mà chuẩn bị sẵn sàng tư thế trước khi thi đấu. Đối với người
như Ninh Hạo Nhiên, Nám Nám đương nhiên có chút mù quáng. Khi nghiêm túc, Ninh
Hạo Nhiên khí khái hơn một chút, sự tập trung thể hiện rõ trên trán dường như
không giống với dáng vẻ khi hành hạ Nám Nám năm đó.
Năm năm, người ta có thể thay đổi nhiều như vậy sao?
Lúc đó, Ninh Hạo Nhiên đứng tại điểm đích với một nụ
cười giễu cợt, lè lưỡi, vẻ mặt dữ tợn nhìn Nám Nám đang nghiêng ngả, nhấp nhô
với tư thế sấm nhanh không kịp bịt tai, động tác chậm chạp, giọng nói kì quái
khiến anh được phen cười nghiêng ngả.
Đồng hồ, sổ chấm điểm, tất cả đều rơi xuống đất, cái
người đáng chết này sao lại không có một chút cảm giác tội lỗi nào thế?
Nám Nám tưởng mình sẽ mệt chết trên đường chạy một
trăm mét lần đó, nhưng kết quả của cô chưa đạt. Khi cô quỳ trên điểm đích, lập
kỉ lục người chạy một trăm mét chậm nhất hồi cấp ba với tốc độ hai mươi hai
giây, Ninh Hạo Nhiên đành phải cúi xuống dùng tay quạt cho cô, tiện thể nói ra
một câu châm chọc: “chạy chậm hơn rùa”.
Hai mươi hai giây, đó là điều sỉ nhục của một sinh
viên thể dục được giữ lại trường. Cả đời Nám Nám sẽ không quên tại sao mình lại
ngã tại điểm đích, vì vậy lần này, cô nhất định phải từ đó đứng dậy.
Cô thề!
“Mẹ ơi, lần này nhất định phải phá kỉ lục”. Nám Nám cố
gắng nói cho mình nghe.
Nghe cô lẩm bẩm, dáng vẻ vốn nghiêm túc chuẩn bị của
Ninh Hạo Nhiên trong nháy mắt bị phá vỡ, anh rũ ra cười ngặt nghẽo, vai rung
lên bần bật. Kết quả là chưa đợi cho khóe miệng ngừng cười, trở lại trạng thái
bình thường thì anh đã nghe thấy cô Từ hô lên một tiếng: “Chuẩn bị…! Chạy!”
Nám Nám bên cạnh kéo lê đôi giày thể thao đã rơi mất
một nửa đế lao đi như mũi tên.
Dưới màn bụi bay mù mịt, hình bóng sau lưng cô có vẻ
vô cùng cố gắng.
Cảnh tượng kinh điển thầy Ninh đuổi theo cô Dương
được học trò của thầy Ninh và học trò của cô Dương miêu tả lại với hai phong
cách hoàn toàn khác nhau:
Sinh viên của thầy Ninh: Trời, không ngờ thầy Ninh lúc
xuất phát lại lơ đễnh như vậy, khẩu lệnh đã hô được mấy giây rồi mà thầy lại
không hề phản ứng, vẫn còn phục trên đường chạy. Nhưng ngay sau đó, thầy đã
bùng nổ sức mạnh dự trữ trong cơ thể, phát huy tốc độ như một con báo, hướng về
phía cô Dương, toàn lực xông lên.
Sinh viên của cô Dương: Phải thừa nhận rằng tuy dáng
chạy của cô Dương có chút kì quái, nhưng chúng ta tin đây chính là vũ khí tuyệt
mật, giúp đẩy nhanh tốc độ một cách thần kì trong chốc lát của cô, vũ khí bí
mật này sẽ khiến cho tiềm năng nội tại của con người bộc lộ ra, đạt được thành
tích ngoài dự đoán của mọi người. Rõ ràng, khi hai thầy cô chạy được năm mươi
mét đầu, vũ khí bí mật này chính là cái khiến cô Dương dẫn trước khá xa.
Sinh viên của thầy Ninh: Gần hết cuộc đua, thầy Ninh
dùng ưu thế về thể lực vốn có, sửa chữa sai lầm lớn vừa mắc phải. Trong năm
mươi mét cuối, thầy bắt đầu dồn lực toàn thân, sải bước rất nhanh. Ngay lập
tức, thầy đã vượt qua bóng dáng mềm mại của cô Dương. Khi chuẩn bị kéo dài được
khoảng cách giữa hai người thì một chuyện bất ngờ đã xảy ra khiến thầy Ninh
không thể xoay chuyển cục diện càn khôn.
Sinh viên của cô Dương: Nhìn kìa, vật thể bay không
xác định! Một vật thể bay màu trắng có hình sóng từ trong đám bụi phía sau cô
Dương bay ra, khi mọi người còn đang mải mê tìm hiểu nguyên nhân vì sao lại
xuất hiện vật thể kì lạ đó thì cô Dương đã làm một động tác khiến mọi người
càng không thể lí giải được, đó là dùng lực nâng đùi lên, dốc sức vung về phía
trước, một vật thể khác rõ ràng là chiếc giày từ chân của cô lại bay ra…
Sinh viên của thầy Ninh: Sự xuất hiện của hai vật thể
này rõ ràng đã làm gián đoạn nhịp chạy của thầy Ninh, dường như thầy đã phá