The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015

Lượt xem: 1342314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2314 lượt.

hiên mối nguy hiểm lại được
giải tỏa rồi ư? Hồi nhỏ, chị vẫn luôn lấy làm lạ là vì sao nhà ta ba tầng mà ngay
cả một cái bàn trang điểm cũng không có… Ôi, ông bố lòng dạ đen tối, bà mẹ đáng
thương, nếu tất cả đàn ông trên đời đều có cái tính cách xấu xa là ngang ngược
và hay ghen ấy thì phụ nữ quả thực đáng thương quá đi…”. Oa Oa lắc đầu, thở dài
bất lực.



“Này… Oa Oa, em hỏi chị một câu cuối cùng thôi, chị
phải nói cho em biết sự thật”. Nám Nám lưỡng lự trong một khoảnh khắc rồi miễn
cưỡng nói.



“Nói đi!”. Oa Oa trịnh trọng nhìn Nám Nám.



“Chị nghĩ xem, rốt cuộc khả năng em được lọt vào mắt
xanh của người đàn ông như vai nam chính trong tiểu thuyết ấy lớn đến đâu?”.
Nám Nám hỏi mà tay nắm lại hình quả đấm như kiểu anh hùng đi làm việc nghĩa
vậy.



Oa Oa bỗng dừng việc đang làm lại và nhẹ nhàng đến bên
giường Nám Nám, vuốt mớ tóc bù xù như đống cỏ dại của cô, nhìn cô như nhìn con
chó săn lông vàng của ông đại gia hàng xóm, nói rõ từng câu, từng chữ: “Dương
Nám Nám, mặc dù em và chị giống hệt nhau, đều là một khuôn thiếu nữ xinh đẹp
cả, nhưng em phải biết rằng giờ đây, chỉ số IQ quyết định tất cả, em có học thế
nào cũng không thể đạt tới mức IQ như của chị được đâu, vì vậy em… cứ từ bỏ ý
tưởng này đi là hơn!”



Nói xong, Oa Oa bước ra khỏi phòng trong khi Nám Nám
thì nghiến răng nghiến lợi gào thét. Với nụ cười thật ấm áp, Oa Oa dịu dàng nói
với bà mẹ đang đứng bên ngoài nghe trộm: “Không sao đâu mẹ, nó còn trẻ con quá,
mới bước vào tuổi thanh xuân, vẫn còn hơi khó chấp nhận hiện thực, hai ba ngày
nữa chắc là sẽ ổn thôi.”



Rồi cô dương dương tự đắc đi ra, mặc kệ ánh mắt ngạc
nhiên, khó hiểu của bà mẹ.



Môn xà kép ở bậc đại học xưa nay thi cử vốn rất dễ
dàng. Các giáo viên thể dục đều biết rằng mong các sinh viên dạt đến trình độ
quốc tế là quá xa vời, vì vậy, chỉ cần lên được xà, gập cánh tay và đẩy thân
mình lên, đứng thẳng người trên không, quay hai vòng rồi dạng chân, cuối cùng
nhảy xuống khỏi xà kép và kết thúc bài thi, nếu tất cả các động tác trên đều
diễn ra thuận lợi thì sẽ được thành tích tốt. Riêng đối với sinh viên nam thì
phải trồng cây chuối nửa người mới được tính là tốt.

Vì vậy, Nám Nám ung dung cầm cuốn sổ ghi điểm bước đến bên xà kép, vỗ vào thanh
xà, cười tít mắt nói: “Người thứ nhất, lên xà!”

“Cô ơi, cô có thể đỡ em lên được không?”. Một âm thanh quen thuộc lại vang lên
bên tai.

Nám Nám ngạc nhiên ngoảnh đầu lại, thấy sinh viên mang số báo danh mười tám
đang đứng cạnh xà, sợ sệt nhìn về phía cô, rụt rè vẫy bàn tay nhỏ.

“Lại là em à?”. Nám Nám nhìn chiếc xà kép chiều cao chỉ đến cằm của cô sinh
viên, cô vừa đau buồn vừa căm giận hỏi. “Cao có chừng ấy thôi mà em cũng không
leo lên được à?”

“Dạ, thưa cô, có hơi khó một tí chút thôi ạ, hi hi”. Cô sinh viên khom lưng cúi
đầu nói với Nám Nám, mặt cười đầy vẻ thành khẩn, thật khiến người ta không nỡ
từ chối.

Nám Nám đành đặt cuốn sổ ghi điểm xuống và đi đến, đỡ eo cô sinh viên, cố hết
sức đẩy lên, thót bụng lấy hết hơi hét: “Lên!”

Nám Nám chỉ cảm thấy một sức nặng ngàn cân đè nặng xuống, bao nhiêu kalo tổng
hợp được từ việc uống sữa sáng nay cô đã tiêu tốn hết để đỡ cô ta trong mười mấy
giây, còn cô sinh viên kia thì chẳng có một tí chút phản ứng nào cả. Cô không
kìm được, ngẩng đầu lên, nén giận nói: “Em làm gì thế? Lên xà đi chứ!”

“Thưa cô, hai cánh tay em không chống được!”. Cô sinh viên đang lảo đảo trong
lòng Nám Nám cũng lo lắng không kém, hai cánh tay chống lên mấy lần rồi mà vẫn
không vững được.

Nám Nám chẳng biết làm gì hơn, chỉ có thể cố đỡ cô ta lên cao nữa, nhìn cô sinh
viên ngay cả đặt hai chân lên thanh xà cũng không xong, cô nghiến răng nghiến
lợi nói: “Em đạp chân lên xà đi đã rồi hãy nói!”

Sinh viên số mười tám rất nghe lời, chân thì đạp lên rồi, chỉ có điều là cô ta
đạp chân lên từ phía sau mà thôi. Nám Nám chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại,
không biết là thứ gì mơ mơ hồ hồ bay vụt qua, bỗng nhiên bị đạp một cái vào mũi,
một dòng máu tươi ào ào tuôn ra, cứ từ trong lỗ mũi mà chảy dài xuống.

Rất tốt.

Dù trước mặt là một chàng đẹp trai đến mức nào thì rốt cuộc vẫn không sánh được
với một cái đạp sơ ý của kẻ bạo lực, máu mũi của cô cứ tuôn ra một cách khoái
trá.

Nám Nám đứng ngây ra đó, mặc cho hai dòng máu mũi như hai sợi mì treo trên mặt,
không thèm quệt mũi.

Ôi... nói một cách chính xác hơn, nguyên nhân cô không cử động gì là do ngôi
sao vàng trước mắt vẫn chưa “đổi ngôi”, ánh sáng vàng vẫn cứ lấp lánh trước mắt.

Cô sinh viên số mười tám ngạc nhiên và sợ hãi quá, vội vàng nhảy xuống khỏi xà,
tay chân luống ca luống cuống, lôi ra một cái khăn giấy từ trong túi quần đưa
cho cô Dương lau mũi. Nám Nám cầm lấy tờ khăn giấy gí vào mũi, định thần lại,
cúi đầu mới phát hiện tờ khăn giấy là do cô sinh viên đưa cho. Cô bỗng nổi
giận, ng