XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015

Lượt xem: 1342315

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2315 lượt.

hiêm giọng hỏi bằng cái tiếng khi bịt mũi: “Khó khăn lắm mới leo lên
được, sao em lại nhảy xuống rồi? Tôi đã bị thương thế này rồi, ai đỡ em lên
đây?!”

Điều này quả thật rất thành vấn dề. Đúng là cô giáo bao giờ cũng nhìn xa trông
rộng hơn sinh viên...

Thế là sinh viên số mười tám lại tỏ cái vẻ mặt như thể đang mặc niệm với Nám
Nám, cảm thấy vô cùng có lỗi về hành động tùy tiện, thiếu suy nghĩ của mình .

“Thôi được rồi, Lạn Tư, em đỡ bạn ấy lên xà đi!”. Nám Nám chọn ủy viên thể dục
cao một mét tám mươi chín, nặng hơn một trăm cân để hoàn thành môn có độ khó
cao và đầy thử thách này.

Nám Nám hiểu rất rõ vẻ mặt khó xử của Lạn Tư, vì thế, cô tốt bụng nói thêm một
câu: “Đỡ được bạn ấy lên thì em sẽ qua môn xà kép!”

Dù sao thì dáng vóc của Lạn Tư cũng là một thử thách lớn dối với chiếc xà kép.

Không đợi Nám Nám nói hết câu, với tinh thần có vẻ rất phấn chấn, Lạn Tư lập
tức khom người xuống, lùi chân về phía sau, nói to: “Chị hãy giẫm vào vai em mà
lên xà đi, coi như là em cầu xin chị đấy!”

“…”

Khi Lạn Tư đứng trước xà và ngồi xuống, Nám Nám bỗng nhớ lại hình như có một
người cũng từng làm động tác như thế.

Bóng hình đó vẫn luôn lưu lại trong kí ức vốn đã ẩn giấu ở đâu dó của Nám Nám.

Đôi vai rộng, đôi chân khỏe mạnh, lưng thẳng và khóe miệng luôn nở một nụ cười,
sao mà giống Ninh Hạo Nhiên quá đi mất!

Yêu cầu của môn xà kép ở cấp ba đơn giản hơn bậc đại học nhiều, chẳng qua chỉ
là lên xà đu người ra trước ra sau, thêm hai lần chếch chân vươn người ra, cuối
cùng đu người ra trước ra sau hai lần rồi nhảy xuống là được. Vậy mà Nám Nám
chẳng biết làm thế nào, chống tay để lên xà cũng là cả một vấn đề, thế là Ninh
Hạo Nhiên, vốn là thầy giáo thực tập môn Thể dục liền tiến đến giúp đỡ.

Lúc dó, anh ta còn chưa chế giễu thành tích chạy một trăm mét và cái tư thế bơi
tàn tạ của cô, vì thế, trong ánh mắt của mọi người, trong đó có cô, anh ta vẫn
cứ là một thầy giáo thực tập Thể dục đẹp trai mới ra lò.

Không biết bao nhiêu năm đã qua rồi, Nám Nám vẫn cứ nhớ mãi vẻ ngượng ngùng của
mình năm đó. Mặc dù rất mất mặt nhưng phải thừa nhận rằng khi Ninh Hạo Nhiên ôm
cô lên xà, tim cô đập loạn xạ cả lên, dường như bao nhiêu lông tơ trên người
đều biến thành loa khuếch đại âm thanh hết cả, không ngừng tuyên cáo với thế
giới bên ngoài về cái thân hình nhỏ bé, gầy gò của cô.

Nếu lúc dó, cô ngoảnh đầu lại thì sẽ nhìn thấy gì nhỉ?

Cô mãi mãi không bao giờ biết, bởi vì cô không hề ngoảnh đầu lại, cô không có
cái dũng khí đó.

Cô sinh viên số mười tám cuối cùng cũng đã nhảy từ trên xà xuống rồi, Nám Nám
cũng tỉnh lại từ trong hồi ức, cúi đầu xuống như một cỗ máy và ghi lại thành
tích môn xà kép của sinh viên. Ngòi bút hơi run run trên mặt cuốn sổ ghi điểm.
Mắt cô liếc khắp một lượt qua hàng ngũ lớp ngoằn ngoèo như một con rồng không
đầu, tự nhiên cô thấy trong lòng trống trải, lạnh lẽo vô cùng.

Cô Từ đã luống tuổi, lại chuẩn bị nghỉ hưu nữa, vì thế nhà trường sắp xếp Nám
Nám làm trợ giảng cho cô, cũng là để sau này tiếp tục sẽ kế nhiệm. Lớp của Ninh
Hạo Nhiên chỉ có mỗi mình anh ta dạy, lại vừa hay hôm nay, cô Từ ở nhà có việc
xin nghỉ phép, Ninh Hạo Nhiên không đến mà không thèm thông báo một lời, buộc
cô phải trông nom cả hai lớp.

May mà anh ta không đến, nếu anh ta mà đến thì không biết sẽ còn cười nhạo cô
thế nào nữa, cười nhạo cái vẻ xanh non của cô năm dó trước lúc lên xà.

“Thầy Ninh!”. Tiếng hoan hô đồng loạt của sinh viên đã kết thúc triệt để cái ý
nghĩ viển vông vụng trộm của Nám Nám. Cô đứng trước xà, hơi ngoảnh đầu nhìn ra,
quả nhiên gã oan gia đó đang đứng đúng chỗ ánh hoàng hôn chiếu rọi. Chiều thu,
dưới tán lá cây ngân hạnh đã ngả sắc vàng, Ninh Hạo Nhiên mặc bộ đồ thể thao
màu đen, lại càng làm nổi lên gương mặt trắng trẻo của anh ta, nụ cười trên
khóe môi thật đẹp đến mê hồn.

Trên đời lại có loại người như vậy đấy, từ nhỏ đến lớn luôn được ông trời hậu
đãi. Rõ ràng anh ta cũng giống cô, đều là giáo viên dạy ngoài trời, nhưng chỉ
vài ngày sau, cô thì bị phơi nắng trông chẳng khác gì một con gà châu Phi, còn
người ta thì cứ trắng trẻo như một anh chàng thư sinh, không có một chút dấu
vết gì cho thấy anh ta từng phải phơi nắng cả. Đây chính là sự khác nhau giữa
người với người, một sự khác nhau trần trùi trụi ra đấy!

Nám Nám chào hỏi một cách dửng dưng: “Thầy Ninh, thầy đến rồi à?”

Tiếng Ninh Hạo Nhiên trả lời rất trầm, khuôn mặt lại có chút gì không tự nhiên:
“Nếu không đến thì không được yên tâm lắm, có người cứ hay làm những chuyện kì
quái ngoài sức tưởng tượng của tôi, vậy nên đề phòng vẫn là hơn.”

“Thầy Ninh đang nói tôi sao? Thầy thật biết đùa đấy, hì hì hì hì”. Nám Nám vờ
cười vài tiếng, vội vàng dồn cả ánh mắt vào cuốn sổ ghi điểm, giả bộ như mình
chẳng hiểu gì cả.

Ninh Hạo Nhiên im lặng một lúc, có vẻ như bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó: “Đúng
rồi, hôm nay chúng ta có so tài nữa không?”

Nói thật, bây