XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trò Chơi Tỉnh Tò

Trò Chơi Tỉnh Tò

Tác giả: hanonmh

Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015

Lượt xem: 1341667

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.

Tôi cõng cô về trại, cái vòng tay
của cô bên cổ tôi, phảng phất một mùi thơm lành đáng yêu, hệt mùi của
biển...

Thi học kì lớp Mười, cô bất ngờ vì được tới chín điểm môn Anh văn – môn
học mà cô “í ẹ” nhất. Cô vui sướng không còn biết trời đất gì nữa, hò
hét cùng lũ bạn, làm loạn một góc lớp, ôm hết bạn gái này đến bạn gái
nọ. Tôi vô tình đi ngang qua lúc đó, vô tình “bị ôm” luôn. Trong giây
phấn khích ấy, người cô lại phát ra thứ mùi hương thanh dịu kia, thứ mùi khiến tâm hồn cũng như trái tim tôi lâng lâng khó tả...

Cô ấy mặc đồ ngủ đáng yêu, dựa lưng ngồi trên giường, giương mắt nhìn
tôi bê bát cháo nóng hổi tới. Bởi cô ấy bị ốm, do không có tôi chu cấp
áo mưa, do không có tôi nhắc nhở cô đội mũ... Đứng bên cạnh nhìn cô ăn,
không những được mãn nhãn vì vẻ hấp dẫn của cô trong áo ngủ lệch vai,
lại còn được tận hưởng bầu không khí thơm dịu tỏa ra xung quanh cô,
trong lành hơn cả hương nắng ban mai...

Tôi bị cuốn theo dòng hình ảnh đang ngập úng cả vùng đầu, chỉ đến khi mà mùi của biển kéo tôi ra bằng một động thái... rất dễ chịu. Mùi của biển dùng cái gì đó mềm mại lại ấm áp, vuốt ve khuôn mặt của tôi. Sự tiếp
xúc chậm rãi và nhẹ nhàng đó khiến trái tim tôi đập chậm mất mấy nhịp.
Tôi thậm chí không dám thở bình thường nữa; chỉ sợ rằng lỡ tôi thở mạnh
quá, mùi của biển sẽ bị thổi bay đi mất.

Mùi của biển tiến sát tới khuôn mặt của tôi, càng lúc càng nồng nàn. Nếu là một vài phút trước, nó giống liều thuốc mê, ru ngủ toàn bộ các bộ
phận bên trong cơ thể tôi, trừ con tim, làm cho chúng tê liệt. Còn bây
giờ, cái thời điểm mà tôi còn dường như cảm nhận được cả sức sống và hơi thở từ mùi của biển đang ve vãn khứu giác của mình, cái thứ hương thanh khiết ấy lại trở thành loại thuốc kích thích vô cùng mạnh mẽ, làm toàn
thân tôi nóng ran, trái tim hoảng hốt đập liên hồi.

Đầu óc tuyệt đối trống rỗng.

“Nhận nhầm người thôi...”

Kèm theo tiếng thở dài đáng thương, đó là lời cuối cùng, cũng là lời duy nhất mà mùi của biển nói. Sau đó, sự ấm áp mềm mại rời khỏi nơi gò má,
mùi của biển dần nhạt đi, rồi hòa vào cùng với mùi không khí nhạt nhẽo,
vô vị.

Tại sao nó đi mất vậy? Có phải do tôi thở quá mạnh không? Mùi của biển
ơi, hãy quay lại đi, ta sẽ thở thật nhẹ, thật khẽ thôi... Thậm chí, nếu
mi muốn, ta hoàn toàn có thể cho ngừng ngay cái trò hô hấp đáng ghét này lại...

Đừng rời xa ta mà...

Tôi cố giữ nhịp thở đều đều, chậm chạp. Rồi rơi vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Có một thứ mềm mềm, vỗ nhẹ vào bên má tôi. Mùi của biển quay lại đó ư?

Không. Thứ mềm mềm ấy chắc chắn là bàn tay. Lực vỗ càng lúc càng lớn, má đã có chút cảm giác đau rát. Mùi hương mà mũi tôi thu nhận được, không
giống mùi của biển một tí nào. Bởi tôi biết rõ, mùi hương quen thuộc
này, là “mùi của Jane”.

- Rốt cuộc cậu có chịu tỉnh không đây? – Jane dừng việc đánh thức tôi,
giọng hầm hừ (tôi nghe giọng cô ấy có nét hao hao tiếng thú gầm T3T).

Bình thường, nếu tôi dậy muộn, ông sẽ sai Jane đi gọi tôi dậy, và “vuốt
má” là cái cách khủng bố ghê rợn nhất mà tên khủng bố này hay áp dụng
cho tôi. Một khi đã dừng lại, tức là đang dồn lực cho một cái “vuốt má”
kinh hoàng, còn gọi là đòn chí mạng – cú quyết định.

Vô vàn đáng sợ, đó là điều đầu tiên tôi ý thức được. Rất nhanh chóng,
các xung thần kinh được truyền tới khắp cơ thể. Tôi cọ quậy cơ thể, nhức nhối và mỏi quá!

Từ từ mở mắt, cái thứ đang lù lù trước mặt tôi là cái bản mặt đắc chí
của Jane. Nếu bạn ở đây, vào lúc này, bạn có thể thấy trên khuôn mặt
xinh đẹp kia đang viết lên một dòng chữ cực kì nhảm nhí “Biết ngay là
kiểu gì cậu cũng phải dậy mà”.

Tôi đang ở trong phòng khách sạn; tại sao tôi lại ở đây được? Rõ ràng
tôi đang nằm nghỉ ngơi bảo dưỡng làn da trên bờ biển cơ mà? Còn có kẻ
ngoại lai, và chuột rút,...

- Đần mặt ra đó làm gì? – Jane vẫy vẫy tay trước mặt tôi – Cậu vẫn chưa
tỉnh hả? – rồi cô ấy giơ cao tay lên, xoay người 15 độ, vào đúng tư thế
“chuẩn bị tát” _ __!

Tôi hốt hoảng lắc đầu: - Tỉnh, rất tỉnh, CỰC KÌ TỈNH! – Nhìn quanh căn
phòng khách sạn cao cấp, anh bạn cùng phòng với tôi không có ở đây – Này Jane, sao tớ lại ngủ trong phòng được?

Jane bĩu môi, mặt hơi vênh lên. Thái độ gì thế =”=?

- NGỦ Á? Tớ còn tưởng cậu chết ngỏm củ tỏi rồi ý chứ! Nằm dạng háng mê
man trên đất tự trị của dân địa phương, may mà tớ phát hiện sớm, không
thì người ta bỏ tù...

- Jane – Tôi vội ngắt lời – là người phát hiện ra tớ à?

Jane nhướn mày nhìn tôi, từ từ gật đầu.

- Vậy cậu có thấy mùi... à không, có thấy ai ở quanh đó không?

Mắt cô ấy sáng lên. Jane cao giọng: - Thì tớ đang nói mà! Cậu không phải lo, nhờ tớ phát hiện sớm, không có ai biết cậu xâm phạm đất cấm đâu.

Cô ấy nào có hiểu ý tôi. Rõ ràng mùi của biển đã ở đấy, bên cạnh những
con sóng rì rào, dùng sự thanh dịu khiến trái tim tôi rộn ràng, làm đầu
óc tôi đến thời điểm này vẫn còn rất mơ hồ, mụ mị,...

Jane búng tay