Tác giả: hanonmh
Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015
Lượt xem: 1341670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.
n, giống như những
lần cô ấy đá tôi...
Tuân thủ qui tắc làm trai: Không chấp con gái, đặc biệt là gái đẹp.
Chịu đựng thêm một thời gian nữa thôi, phấn đấu được thăng chức, khi đó
tha hồ lên mặt, tha hồ hạnh họe lại cô ấy. Jane à, cậu không biết tớ
nguy hiểm thế nào đâu =v=’’
Phỏng vấn là một chuỗi các hành động hỏi – đáp giữa người phỏng vấn và
người được phỏng vấn. Ở đây, hôm nay, tôi là người phỏng vấn.
Suốt một buổi sáng, gặp mặt đến cả trăm người khác nhau, nam nữ già trẻ
đủ hết. Hỏi đi hỏi lại từng đấy câu hỏi có sẵn trong kịch bản, câu trả
lời nào cũng sêm sêm nhau; thỉnh thoảng có một vài người chơi trội, phá
cách, trả lời pha chút hóm hỉnh, chút phóng khoáng, v.v... Nhưng nói
chung là tôi chưa thấy ai ưng mắt cả.
Jane rất niềm nở khi tiếp chuyện với mấy “anh đẹp trai”. Cái mặt phởn
zai phải biết, rất đáng... khinh, sao không ai nhận ra nhỉ. Các “anh đẹp trai” kia cũng mù quáng trước cái bản mặt đặc sệt dễ thương của Jane
mà; chỉ có tôi, một người tinh tường, và đã chai sạn trước cái đẹp, mới
có thể nhìn rõ được bản chất tầm thường ấy thôi.
Tôi phục mình thật, dám nghĩ ra những lời thế này, Jane biết chắc tôi sẽ chết không toàn thây.
Đang trong ca phỏng vấn của Jane, với một anh chàng có cái mặt cũng khá
đẹp. Lại tít mắt lên, khiếp quá; các bạn nên kiếm lấy cho mình một mối
tình vững chắc mà víu vào, đừng để ế chỏng chơ như Jane, thành ra cứ
thấy trai là lại như mèo thấy chuột, vồ lấy thật lố bịch. Để rồi người
khác lại coi thường – tôi đấy.
Tôi tập nhìn Jane đầy miệt thị, mà mặt cô ấy dày quá thì phải, chẳng
thèm để ý đến tôi, vẫn hớn ha hớn hở hỏi thăm cái anh chàng kia. Hết
thuốc chữa.
Tôi đứng dậy, bước ra ngoài, tính đi dạo vài vòng công ty giết thời
gian. À không, chắc chỉ một vòng thôi là đủ, công ty của tôi to quá!
Đùng một cái ông bảo tôi về Việt Nam. Đùng một cái về Việt Nam đã có cái trụ sở Minh Minh to tổ bố giữa trung tâm thủ đô thế này. Có khi ông đã
định đưa tôi về Việt Nam từ trước rồi cũng nên.
Nội thất công ty sáng sủa, sang trọng, đâu đâu cũng bóng loáng. Bộ phận
vệ sinh đúng thật là đỉnh của đỉnh, chỗ nào cũng sáng choang, sạch sẽ,
không một hạt bụi. Nếu sau này có lên làm chức vụ cao cao, tôi nhất định sẽ tặng bằng khen cho đội ngũ nhân viên vệ sinh của công ty.
Đi nghênh ngang giữa hành lang, vừa đi vừa tự sướng, vô tình tôi đâm vào một người. Đúng hơn là người đó đâm vào tôi ý.
Con gái, thấp hơn tôi một cái đầu. Cô ta đội một chiếc mũ vành nhỏ màu
trắng đã hơi ngả vàng, mái tóc nâu buông xõa sau lưng khá là dài. Nhìn
mái tóc có vẻ không được suôn mượt lắm, nó hơi rối và lộn xộn, dường như chủ nhân của nó đã không chăm sóc nó kĩ lưỡng. Cô ta mặc chiếc áo thun
trắng, trang trí đơn giản, cùng với quần jean, vô cùng giản dị và bình
thường. Cũng chẳng có trang sức, vòng vèo dây dợ như mấy cô bé tuổi teen hiện nay. Từ trên nhìn xuống, chẳng hề có một điểm nhấn, tưởng chừng
hình ảnh của cô gái này có thể biến mất ngay khỏi tâm trí sau khi nó
biến mất khỏi võng mạc của người nhìn vậy.
Là con gái, sao lại thiếu điệu đà nữ tính thế nhỉ?
Cô gái này, cứ cúi gằm mặt xuống, đâm vào tôi – hay tôi đâm phải – thì
ít ra cũng phải ngẩng mặt lên chân thành xin lỗi chứ! Đằng này cúi vẫn
cứ cúi, mặt không nhích lên một li, tách khỏi người tôi, nghiêng người,
bước tới phía thang máy. Lầm lì đến đáng sợ.
Tôi bĩu môi, quay người lại bước tiếp. Phủi phủi áo, cô ta va phải tôi
khiến cái áo sơ mi đắt tiền nhăn nhúm. Từ khi vào công ty làm việc, tôi
đã phải từ bỏ áo thun quần tụt để mặc thứ quần áo công sở ngột ngạt này, cực kì khó chịu. Tuy là công ty không có qui định về quần áo, Jane cũng toàn mặc váy ngắn đi quyến rũ trai công ty đó thôi, nhưng tôi là cháu
của chủ tịch, cần phải tỏ ra gương mẫu trong ăn mặc T3T.
Một mùi hương từ áo thoảng lên, vô tình lọt vào mũi, gảy lên một rung động. Cái mùi này, dễ chịu ghê...
Tôi giật mình, nhìn lại về phía cô gái kia. Cô ta vừa bước vào trong
thang máy. Tim đập liên hồi, có cái gì đó đang thôi thúc tôi, khiến cho
cả người tôi mất kiểm soát, tự động chạy nhanh tới thang máy. Có một cảm giác rất lạ đang tuôn trào…
Thang máy đóng lại rồi.
Tôi ngẩn ngơ đứng trước cửa thang máy. Vẫn còn có chút hương thơm vương
lại ở đây, rất nhẹ nhưng lại làm cho toàn thân tôi nóng bừng. Làm sao
thế nhỉ, chỉ là mùi nước hoa thôi đúng không?
Nhưng một cô gái đến tóc còn không quan tâm chăm sóc, làm gì có chuyện
dùng nước hoa? Với lại, hương thơm đó, giống như là đặc trưng, nước hoa
không thể tạo ra thứ mùi đó được.
Cô ta là ai nhỉ, tôi không nhớ đã gặp qua cô ta ở công ty. Có thể là
nhân viên Phòng Tài vụ, tôi chưa qua lại với ai ở phòng đó cả. Hay là
phòng Kế hoạch, lão Trường hay bảo phòng lão có nhiều “hàng hiếm” lắm;
không thể, Jane kể rằng phòng Kế hoạch toàn con trai. Cùng lắm thì là
nhân viên vệ sinh, hợp lí đấy chứ, ăn mặc tầm thường như vậy…
Tôi ngước lên tấm bảng số trên