Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: ZuzuLinh

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3576 lượt.


thấy Dương Mẫn cùng bậc tiền bối cúi ngằm.

- Tiểu Mẫn, anh vừa đi qua nhà, có chai rượu thuốc định biếu bác ! - Trần Hùng
hân hoan mà không hiểu tại sao Dương Mẫn cùng người cha già đi vào trong nhà
một lúc mới ra niềm nở đón mình.

Đến lúc anh vào nhà rồi không khí ngột ngạt tràn ngập khoang mũi, thoạt lấm tấm
trên chiếc ghế gỗ cũ kĩ vài giọt nước mà Dương Mẫn đã chủ động ngồi đè lên, có
thể nhờ đó anh mới được vai kề vai cạnh cô như lúc này.

Cô nói chuyện nhiều với anh hơn ngày thường, giọng nghẹt mũi nên kém trong
trẻo, ngữ âm bế tắc và vô mục đích. Trái lại người cha kiệm lời khác hẳn với
mọi khi ông rất thích anh đến chơi cờ cùng. Như thể đuổi khéo, trong câu hội
thoại ông luôn nhắc tới Lạc Trung và đẩy anh sang một bên.

- Mẫn à, hay lát nữa con đi nhờ xe cậu Hùng đây tới công ty gặp Lạc Trung, dạo
này không thấy con nhắc đến anh ấy ! Cháu không phiền chứ ?

Dương Mẫn thêm một lần gật đầu rồi kéo Trần Hùng đi luôn, anh vẫn chưa xác định
được chuyện gì đang xảy ra. Cái siết tay của cô sao lạnh toát, cô lạnh, anh
lạnh hay tình yêu của cô đặt nơi băng giá ?

Trần Hùng cứ thế lái thẳng, con đường từ phố lớn hẹp dần theo sự sầm uất, đi
mãi ra tới bìa rừng thì quang đãng và vun vút chân trời.

Dương Mẫn nói anh đừng tới công ty, rốt cuộc là sao, anh nghe từng tiếng nấc
nghẹn ngào, cô mang tâm sự, cô muốn khóc, còn anh không thể làm gì hơn. Cô
không mở lòng với chính mình nên để nước mắt hóa đá.

- Dừng lại ở đây đi anh ! - giai điệu âm thanh vang lên như một chiếc đĩa nhạc
cổ có nhiều vết xước, không thể phục hồi.

- Đi thêm chừng mười phút nữa là tới biển, tại sao lại không ? - Trần Hùng vẫn
giữ tay lái để bốn chiếc bánh xe bon bon tích cực. Anh mong gió cuốn bay những
điều sầu thảm, bờ cát chôn giữ nỗi u tư đong đầy, từng làn sóng rửa trôi niềm
chua xót.

Em hãy nói cho thiên nhiên niềm đau em giữ

Thiên nhiên sẽ mang chúng về bên anh

Anh sẽ nặn chúng thành niềm vui chỉ dành tặng riêng mình em,...

Trần Hùng không nói hoa mĩ được như thế, điều anh làm chỉ giản dị là nghĩ về
chúng và gửi đến cô một bờ vai vững chắc. Thế mà dường như Dương Mẫn đâu hiểu
lòng anh.

- Không, ở đây thôi, đi hết con đường mệt lắm, thấy được biển thì sao chứ, có
nhiều thứ thích mà không vươn tới được đâu...! Em không thích đi lối tắt... Đường
thẳng không thể uốn thành đường tròn... nên hai đầu của chúng mãi mãi xa cách
nhau dù chúng vốn thuộc cùng nhau.

- Em nói gì mà triết lí vậy, chúng ta là người tạo ra đường nét, cũng tạo ra
phép nối, mọi việc nếu trong khả năng thì hãy nên làm tới cùng ? - Anh đang nói
cho cô nghe hay nói về nghị lực của chính mình, Trần Hùng phóng tầm mắt ra xa,
anh và cô không phải hai điểm đen đó chứ.

- Thế mà có thứ không nằm trong tầm với của em mà em phải ép nó thuộc về
mình... !

- ... Lạc Trung ư... ? - nói với người con gái mình thích về người đàn ông khác
thật khó, Trần Hùng nghiến răng nặng nhọc.

- ... Làm dâu... nhà họ Cao... sẽ thế nào nhỉ ? - Bất chợt cô đưa ra một câu
hỏi táo bạo mà biết sẽ làm người ta rất đau.

Trần Hùng tỳ mạnh chân ga dù xe tắt máy, anh còn chỗ để đi nữa ư ?

Ly café tỏa làn khói cuối cùng, mực nước không hề vơi kể từ khi rót ra.
Căn phòng lớn và có điều hòa làm mát không khí nên hơi lạnh của café chẳng san
sẻ được bao nhiêu. Nó tồn tại chỉ để trưng bày vẻ thanh tao. Bên chiếc bàn
sách, ông Trương và phu nhân mỗi người chọn một chiếc ghế xa cách.

- Con dạo này ra ngoài ban tối khá nhiều đấy ! Đi làm về mệt nên nghỉ sớm !

- Bà cứ để cho con tham gia tiệc tùng với bạn bè, Lạc Trung con cứ đi đi, con
đã lớn thì hãy để nó tung cánh tự toại! - Ông Trương nhìn vào Lạc Trung mà soi
lại mình tuổi trẻ, được mất đã khiến ông có một tách café mà đánh rơi hương
thơm của nó.

- Để như thằng Lạc Thiên ư, - Cao phu nhân nghiến răng - Mẹ biết con thường
liên lạc với Vũ Gia Minh và mẹ không đồng tình về tình bạn đó, mẹ luôn kì vọng
vào con, con hơn hẳn Lạc Thiên và Lạc Nhã, nhưng lúc này mẹ không nghĩ con vẫn
đi đúng hướng!

- Mẹ à, con giúp Gia Minh công việc thôi mà, cậu ta còn thiếu nhiều kinh nghiệm
đàm phán, tới tối cậu ấy mới rảnh ! Con đi rồi lát sẽ về !

- Không có chuyện giúp đỡ thương trường, cậu Gia Minh đó có cô Phi Hàm thư kí,
con đến chỉ giáo cậu ta thực sự ư ? - Bà chẳng thiết vòng vo, Lạc Trung trước
nay luôn nghe lời, lí nào vì một đứa con gái lại chống lệnh bà.

- Không không, à, tiện thể con còn ghé qua nhà vợ chồng Lạc Thiên... hỏi thăm
sức khỏe em dâu ! - Anh tìm một lí do khác thay thế, sắp tới giờ hẹn Phi Hàm và
anh luôn đúng giờ.

Cao phu nhân không nói gì nữa, bà đưa mắt nhìn ông Trương. Lạc Trung là con bà,
cũng là con ông, âu thật phiền lòng. Chỉ mong Lạc Nhã đừng như hai anh trai
nữa. Bà thở dài làm ngơ mặc ông Trương đẩy tay ra hiệu đồng ý, Lạc Trung cúi
chào rồi ra cổng.

Quan hệ giữa Lạc Trung và Phi Hàm đã tiến triển hơn nhiều, h