Tác giả: ZuzuLinh
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3555 lượt.
hế hoàn toàn. - Đau !
- Cho anh chừa tội bắt nạt tôi đi ! - Khả Vy vẫn túm tụm bù lu bù loa, cái gối
bị anh ném ra một bên, cô hạ mình véo má thỏa thích.
- Bỏ ra nào ! Anh thua ! - Lạc Thiên đã hiểu vì sao thằng bé Tom lại không
thích bị véo má, anh không để huề nữa, giữ lấy hai tay cô cấm làm càn. Khả Vy
chưa kịp trở mình, mất đà khiến cơ lưng duỗi thẳng song song với tấm thân anh,
cách một đoạn nhỏ.
Ở cự li này, mắt chạm mắt và một luồng điện nhân tạo chạy qua là điều không
tránh khỏi, hai người nhận thấy hình bóng mình trong đôi mắt người còn lại,
long lanh và trọn vẹn.
Hơi nóng len lỏi hầm hập ùa vào thân nhiệt, con tim có cách rung động của nó,
tố giác chủ nhân bởi tiếng loạn nhịp căng dồn. Lạc Thiên ngụm nước trong miệng
khiến cơ hầu lên xuống bất thường, hơi thở của cô phả vào làn môi anh gấp gáp,
nồng ấm diệu kì, dẫn lối tới chốn xa xăm nơi chiều sâu của tiềm thức. Từng chút
một, trong cái nắm vừa khít của đôi bàn tay, các phân tử nước làm chất keo kết
dính, nhen nhóm cơn sóng cảm xúc mãnh liệt, họ vẫn nhìn nhau như thế, thời gian
tạo lập tín hiệu khởi đầu, quyến luyến, dần dần, ngưng tụ, vội vàng, đằm thắm,
chuân chuyên, hồi hộp, thổn thức, xao xuyến, thăng trầm… Biết bao nhiêu cung
bậc vỡ òa, bung tỏa, chiếm hữu mối nhân duyên, sẽ không có đáp án nào chỉ dẫn
được…
Thế rồi họ trải nghiệm thứ ngột ngạt ngọt ngào đơm bông kết trái trong tình
yêu. Làm thế nào để chàng trai thu mình trong trái tim của cô gái và ngược lại,
thật kì lạ, họ toại nguyện dẫu bị giam cầm vô điều kiện.
Mái tóc Khả Vy buông trên khuôn mặt anh, hương thơm đặc biệt như chỉ riêng mình
cô có, nhè nhẹ đi vào góc ngách, hệ thống dây thần kinh của anh mềm nhũn và
khái niệm tự chủ cũng lìa xa. Anh muốn chiếm hữu bờ môi mỏng phớt hồng kia dễ
dàng như câu chuyện đã đưa cô đến với cuộc đời anh.
Lạc Thiên đẩy cơ gáy tạo điều kiện cho đôi môi mình tiếp cận gần hơn mục tiêu,
mặc kệ cô đang run rẩy nhận ra tư thế của cả hai.
- Cô phải biết tự bảo vệ mình, chúng tôi không thể kiểm soát được hành vi của
cậu chủ. Thật khó để cô cự tuyệt lúc cậu chủ có ý vượt ranh giới bởi cả hai
người đã là vợ chồng… nếu chuyên đó xảy ra chúng tôi sẽ bồi thường, dù không
thể san lấp mặt tâm lí nhưng phần nào cũng chắp vá tổn thương bằng vật chất.
Mong cô hiểu cho ! - Đây là những lời căn dặn sau đám cưới mà quản gia Tôn dành
cho, bằng cách nào đó thống trị tư tưởng của Khả Vy lúc này, dường như cô lường
trước được hậu quả sau khi mải miết ngắm nhìn anh.
Lạc Thiên chậm rãi thường thức quãng đường đưa tới hơi thở kia, mọi thứ quay
cuồng mà không hề chóng mặt, anh muốn cô biết mình phải là tất cả của cô, không
ai khác.
Khả Vy rơi vào nao núng, anh sắp tiến tới xúc cảm của cô rồi, thứ cô làm được
lúc này chỉ là bất động để mặc cho con người kia điều khiển. Lạc Thiên thượng
phong hơn những lời người ta khuyên nhủ, cô tin vào sự chân thành ngời sáng qua
nhịp đập con tim anh.
- Tóm được con Cáo vào chuồng rồi nhá ! - bất thình lình Lạc Thiên gỡ khỏi lớp
trung gian, anh vòng tay ôm trọn lấy cô thu khoảng cách về tối thiểu. Anh chưa
đủ tự tin để có được cô (một lần nữa) cũng như ích kỉ chôn chân cô ở cuộc hôn
nhân này. Anh đã thương cô nhiều hơn gấp hai lần lí trí, đến nỗi nó quay một
vòng và nhường đường cho lí trí lên ngôi.
Khả Vy áp mặt vào khuôn ngực anh, êm ái để không cất lên một lời nào, cô đặt
niềm tin trong ánh mắt anh, sẽ được an toàn ẩn náu mãi mãi.
- Không chống cự à ?
- …
- Vậy là em thua rồi nhé ! Đồ hư hỏng, đuổi anh ra khỏi phòng mà lại mò vào đây
! - Lạc Thiên đưa tay vuốt hờ làn tóc cô, mềm mại như bản hòa tấu của cơn mưa
ngoài kia, hình thức so sánh vốn chẳng liên quan bởi anh đang cùng cô cảm nhận
giai điệu của mưa...
- Chúng ta không thể tranh chấp như xưa nữa à ? Đừng gọi... thiết tha như thế !
- Khả Vy cắn môi đến bật máu, lần này cô không khóc, nước mắt đã bị sức nóng
bay hơi rồi. Sát lại gần nhau, mới cách vài phút thôi cô đã coi là ngày xưa,
ngày ấy họ thoải mái chọc ngoẹo cho người kia tức giận, nhưng sao bây giờ không
thể nữa, vì cô và anh đều chờ đợi phút giây yên ấm này...
- ... Tôi không biết, nhưng giờ rất khó để gọi... em là cô ! Hình như tôi...
- Ngày mai chúng ta đến gặp bậc tiền bối của nhà anh ha ? - Khả Vy nhanh chóng
ngăn chặn lời anh sẽ nói ra. Cô sợ mình sẽ hạnh phúc, rồi rơi trên sự tột cùng
là khổ đau.
- Cảm ơn vì đã cho anh một thiên thần... ! - Anh vẫn biết cô còn cuộc sống sau
này, xin cảm ơn vì đã mang trong mình dòng máu của anh.
Lời anh nói khiến trái tim cô đóng cửa vội vã, nó kết băng khiến giọt nước mắt
chờ chực lăn dài, cô không cao thượng như anh hiểu đâu, thế nên lệ thấm vào da
thịt anh.
- Đêm nay... tôi ở đây được không ?
- Đêm nào cũng được hết ! Ha ha, thôi, vậy thì anh qua phòng em ! - Lạc Thiên
khoát tay khỏi người cô, ngoài kia mưa vẫn rả ríc trong màn đêm vô tận.
- Không, lấy chồng để làm gối gác chân !...