Tác giả: ZuzuLinh
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3553 lượt.
già, cụ chỉ có thể nằm trên giường dùng máy trợ thính. Cô từ từ lại
gần, chỉnh trang chiếc chăn cho cụ nhưng ngoài Lạc Thiên ra cụ chẳng biết ai
với ai.
- Cụ anh ngày xưa tài giỏi lắm ! Chính cụ gây dựng cả công ty Trường Tồn đấy !
Cụ từng được vinh danh là một trong số doanh nhân có tầm ảnh hưởng lớn trong
phạm vi quốc gia, đến đời ông thì Trường Tồn trở thành tập đoàn hoạt động xuyên
quốc gia ! - Lạc Thiên nói với vẻ tự hào về gia phong.
- Dạ, ông anh chắc vẫn khỏe, em chưa thấy ông… !
- Ông mất đã lâu rồi, kể từ khi chưa có Lạc Trung ! - Câu trả lời không phải từ
Lạc Thiên - Vì phản đối cuộc hôn nhân của ta với cha Lạc Thiên ! - Biết thế
ngày ấy bà nghe theo lời mẹ cha, đừng lao đầu vào thứ rung động mù quáng, để
giờ hối hận đã quá muộn. Do đó câu nói muốn răn đe không chỉ một mà cả ba người
trong căn phòng, bao gồm cả ông Trương.
Hương trầm phảng phất mùi ảm đạm, cơn gió không lọt tới cửa sổ nên căn phòng
chịu đựng mãi ngột ngạt, có một chiếc chuông gió ngoài hiên leng keng âm thanh
loại gỗ cổ - thứ duy nhất còn được xuôi theo ý trời.
Khả Vy nới lỏng bàn tay, kết thúc rồi lễ ra mắt gia đình chóng vánh.
*
- Khả Vy vào phòng ta có chuyện muốn nói ! - Cao phu nhân đợi lúc con trai hỏi
thăm cụ kéo cô ra thư phòng nói chuyện riêng. Bà nói bằng ngữ điệu bâng quơ
nhưng hằng ý sâu sắc, có phần đay nghiến. Để giữ chân người chồng, bà nhẫn nhịn
cho đứa con ngoài dã thú sản phần nho nhỏ.
…
Tờ giấy đăng kí kết hôn do Lạc Thiên đề xuất không bị bác bỏ, điều đó khiến anh
vui mừng mà quên đi mặt trái ẩn sau nụ cười của Khả Vy. Cũng chỉ là một tờ giấy
làm bằng xenlulozo, có mực tạo ra các nét chữ cái lại thôi mà, đâu chói buộc
con người ta.
Giấy chứng hôn Cao Lạc Thiên và Triệu Khả Vi, công nhận họ đã nên vợ chồng. Con
dấu đóng ngay dưới dòng chữ « Triệu Khả Vi ».
Hình như anh chưa yêu lần hai, hình như chỉ là có hình bóng, hình như đêm qua
anh định nói… hình như… hình như… đến một ngày hình như sẽ là khẳng định chắc
chắn. Đến một ngày anh tự giữ chân mình về phía ấy.
*
- Hôm nay em không muốn nấu cơm ! Chưa bao giờ chúng ta ăn tối ngoài hàng cả !
- Em định đình công à ? Mà ai bảo chúng ta chưa từng ăn ngoài...
- Vâng, chúng ta đã từng ăn nhưng cùng với ba cô nàng chân dài !
- ... Vào quán này nhé ! - Lạc Thiên chuyển vô lăng đỗ ven đường, anh tuyệt
nhiên không thích nhắc lại chuyện cũ, cô vợ nhớ dai quá.
Khả Vy quàng tay anh bước vào, cô sẽ tận hưởng sự lãng mạn do tự mình tạo ra
cùng anh. Phải chăng nếu ngày đó tới...
- Dê con của papi thích ăn món gì nào ? - Lạc Thiên từ chỗ đối diện chuyển sang
ngồi bên phải cô, anh đặt tay xoa vào vòng bụng Khả Vy.
- Anh làm cái trò gì đấy ! - Cô giật bắn mình lên, lấy tay ôm bụng thủ thế.
- Dữ như bà chằn ! Mà này, em thường nghén vào tầm sáng hay tối vậy ?
- Sao anh hỏi thế ? - Khả vy căng thẳng lấy tay chống cằm, cô bỏ luôn cả mớ tóc
giả sau lưng ra.
- Anh tìm hiểu trên mạng, kinh nghiệm truyền đạt rằng nếu em cảm giác khó chịu
vào mỗi buổi sáng sớm thì có thể chúng ta có nhóc tì còn không thì là cu tí !
Hihi ! Anh thích sinh đôi cơ nhưng thế vất vả cho em lắm ! - Lạc Thiên mơ mộng
quay sang Khả Vy thấy cô cau mày, - Em không phải ngại anh đâu, cứ nghén tự
nhiên,... nhịn nôn nhiều không tốt đâu !
- Ờ thì tí nữa... nghén ! - Cô nuốt hết ly nước lọc, chằn chọc không yên, dạo
này đã lơ đễnh việc thủ vai bà mẹ trẻ. Cơ bụng gắng co thóp, cô vươn cổ họng
đánh “Ọe” một tiếng hệt như thùng rỗng kêu to, nhắm nghiền mắt và lấy tay che
mặt, cô diễn hơi quá thì phải.
- Có phải đánh rắm đâu mà em sượng ! Quay mặt ra đây nào !
Sau câu phát ngôn hài hước của Lạc Thiên người phục vụ bàn đi tới đợi thực
khách chọn món, anh chàng tế nhị cúi đầu, chẳng biết việc quý ông đây đề cấp
tới là việc gì mà khiến quý bà càng ôm mặt xấu hổ hơn.
Khả Vy úp cuốn thực đơn phủ kín mặt, cô gọi cho qua bữa, mau mau về nhà chùm
chăn sám hối rằng đừng bao giờ có những hành động kì quặc trước Lạc Thiên, anh
luôn phiên dịch để cô bị bẽ mặt thôi.
Lát sau chàng thanh niên đem món ăn bày trước mặt, anh chàng lịch thiệp đặt một
đĩa rau tái gần Khả Vy.
- Đầu bếp chuẩn bị thêm cho Quý bà, sẽ rất có lợi nếu kết thúc bữa ăn bằng rau
xanh, cũng là cảm ơn Quý ông Lạc Thiên, khách hàng thường xuyên của chúng tôi.
Chúc hai người ngon miệng !
- Xùy xùy ! Anh này đi đi ! - Khả Vy xua đuổi người phục vụ, cô tránh xa đĩa
rau xanh luôn. Thế này gọi là chăm sóc khách hàng à, rồi cô dùng hai con ngươi
tóe lửa lườm nguýt tên chồng.
Qua bữa ăn, họ đi dạo một vòng cho xuôi dạ. Lạc Thiên đặt tay lên mái tóc cô,
anh phụng phịu mặt mày:
- Ai cắt tóc mà chẳng có khiếu thẩm mĩ gì hết, như là xoẹt một đường kiếm vậy !
- Anh không biết đó hả, đây là mốt thời thượng của giới trẻ đó, để thế này mới
phong cách, bụi bặm... cá tính !
- Bọn trẻ thời nay đúng t