XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: ZuzuLinh

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343548

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3548 lượt.

y mà. Khả Vy cười rạng rỡ
niềm vui, đôi tay nâng niu chiếc điện thoại mệnh giá nhỏ hơn.

- Những hai cái cơ à, già này xưa nay có biết tới di động là gì đâu ?!! Kể ra
có cái dùng cũng hay.

- Dạ ? Khóe môi vẫn tươi tắn, cô không vui vì được bù đắp tài sản, mà thích thú
ở một chút tâm lí và chia sẻ của Gia Minh. Anh có nhiều đồ đáng kể về phương
diện cao cấp nhưng bên cạnh anh luôn có một cục gạch xấu xí mà vững bền. Cô
không để ý tới lời nhắc khéo của bà ta.

- E hèm! Bọn trẻ các cô thích cảm ứng sành điệu. Cái cổ đại này ai thèm dùng
nữa !

- Hì hì, không đâu ạ ! - Giống như Lạc Thiên, thật khó hiểu khi anh cam tâm
chấp nhận tiểu vô sản là cô dưới cùng mái nhà, Khả Vy trầm tư kì lạ.

Con nhỏ này, nói như thế mà chẳng tinh ý tẹo nào. - Thôi, cô dùng cái màu mè
cho hợp với cậu chủ, còn thứ đen trắng để tôi dùng cho đỡ phí, chứ vất nó đi
phí lắm.

- Cháu đâu định vất đi ạ ! Cháu sẽ dùng…

- Khả Vy! Cô keo kẹt thật đấy, mỗi chiếc điện thoại mà cũng hóm. Loại này có
mấy tiền. Đồ hai mặt, trước cậu chủ cô vờ vĩnh tốt đẹp, sau lưng ki bo như vầy
sống sao được ?

- Cháu… - Khả Vy giờ mới hiểu cái vòng vo nãy giờ bà ta nói, cô hít một hơi
sâu, cả hai chiếc điện thoại đều có vị trí nhất định, không thể đem đặt lên bàn
cân. Vì là vợ Lạc Thiên, cô cần thứ đẳng cấp, loại giản đơn dành cho chính con
người mình. Hơn nữa đối với riêng cô, chúng là món quà quý giá, không mang tính
chất đền đáp thông thường.

- Hử ? Tưởng cô thế nào cơ ? Tôi thử xem cô có biết mình biết ta không, ai ngờ
! Chẹp chẹp, thôi đi, tôi tích bóp tiền mua vậy ! - Hàm răng sít nghiền từng
câu nói, tuy vậy nhưng bà vẫn mân mê chiếc vỏ hộp.

- Vậy cháu lấy chiếc Nokia, bác dùng chiếc này nhé ! - Không mất quá nhiều thời
gian để đắn đo, Khả Vy bỏ qua hàng đắt tiền, giờ cô đã hiểu vì sao Gia Minh vẫn
chuộng đồ cổ hạng trung, lý do chỉ có thể lý giải bằng thông điệp cảm xúc.

- Không dám! Nhỡ cô nói với cậu chủ tôi đòi hỏi sao được ! - Bà cũng không ngờ
con bé ngu ngốc lại cho đi vật phẩm đáng giá, liệu có ý đồ gì không đây ?

- Không, không ! Là cháu tình nguyện. Bác cứ dùng đi, anh Thiên không hay chuyện
này đâu ! - Một phần vì Khả Vy không định cho Lạc Thiên biết sự tồn tại của món
đồ từ Gia Minh, anh không nên biết thêm thứ nào đơn sơ, thô cứng nữa.

- Như thế làm sao được ? Hay cô dùng cái này, nhượng tôi cái kia ? - Bà mới là
người có quyền lựa chọn, kể từ lúc bóc đồ.

- Dạ ! Tính cháu không cẩn thận, cứ để cháu…

- Thôi được rồi, đành vậy thế chứ biết sao được !

- Vâng ạ ! - Khả Vy ngượng cười, bà luôn không nghe hết ý cô nói và luôn nhắc
nhở cô trong khi mình mắc sai lầm. Cô đặt chiếc điện thoại của mình vào túi rồi
tiếp tục công việc nhà.

- Này, ta định lau dọn phòng cậu chủ nhưng cái lưng mỏi quá…

- Dạ, bác cứ để cháu !

- Ờ thì phiền cô vậy! Mà này, phòng cậu ấy thì cho nước lau sàn và làm cẩn thận
vào, cậu chủ khó tính, phòng của tôi và cô thì cứ dùng lại chậu nước cho mùi đỡ
nồng.

- Nếu bác không thích, cháu sẽ pha loãng hóa chất cho phòng mình.

- Khỏi, phí phạm, à mà không cần thiết !

Khả Vy gật đầu bắt tay công việc. Cô bé lọ lem luôn có dì ghẻ, hai chị em kèn
cựa ghen ghét, và người giúp việc luôn bị chủ nhà gây khó dễ. Thực tế, cô đâu
được làm nàng lọ lem xinh xắn…

Căn phòng của Lạc Thiên được sơn màu sáng, ban công hướng ra đằng đông, nơi
chiếu rọi những tia sáng bình minh mỗi ngày. Khả Vy không đặc biệt thích đồ đạc
hay cách trang trí phòng, thứ khiến cô mê mẩn là sự hài hòa nơi không gian trầm
lắng. So với căn phòng trước đây khi anh còn sống cùng gia đình lớn, cô nhận
thấy sự khác biệt có chút gì là của mình trong đó. Dù chưa từng để lại dấu ấn
nhưng căn phòng này thổi một làn gió lạc quan trên tổng thể gánh nặng cô gồng
đỡ. Nhìn xem, bên bàn làm việc có khung ảnh ngày cưới, cô chỉ cần thế thôi, một
chút nhỏ bé trong bao la.

Như vậy, những người cô từng không ưa, Vũ Gia Minh hay chẳng ai xa lạ chính là
Cao Lạc Thiên đây bằng cách nào đó đem tới thật nhiều mảnh ghép trong cái bất
tận của niềm vui.

Chương 11.4 : Mẹ vợ -
Con rể hay Mẹ chồng - nàng dâu ?

Lạc Thiên lái xe về nhà, vẫn như mọi khi đi muộn về sớm, anh cho ô tô vào gara
rồi khoác tay lên vai Khả Vy, bất chấp sự chứng kiến của kẻ khác.

- Vợ ơi ! Hôm nay anh có mầu lớn, chúng ta đi đánh chén nào ! - Vừa sánh bước
cùng vào trong anh đưa chiếc cặp có vài tập giấy nhỏ để cô giữ rồi tháo cà vạt.
Chi nhánh anh lãnh đạo trực tiếp kí hợp đồng với bên Countdown, hoa hồng nhận
được một khoản không nhỏ.

- Em và bác đang xắp cơm, chúng ta ăn ở nhà thôi, anh cũng cần tiết kiện tiền !
Hì - Khả Vy không muốn bỏ lại bà quản gia trong khi cả hai vô tâm rong chơi.

- Chậc, vợ anh giờ đã biết cai quản gia đình rồi, còn lập quỹ cho dê con sau
này nữa ha.

Cô để anh choàng tay ôm lấy thân mình, nâng đầu xúc giác mân mê vòng bụng. Là
vì anh không biết,