Tác giả: ZuzuLinh
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3550 lượt.
úc, nhường
lại cho vị quản gia và ngồi chầu chực gần bàn ăn.
- Không có gì đâu, để bác làm cho chúng ta cũng được ! - Cô tự ngượng với chính
bản thân với cách nói thiếu trung thực.
- Cậu chủ ngồi vào bàn đi ! Vài phút nữa là có đồ ăn !
- Em này, có cần phụ bà quản gia thì… - Lạc Thiên không nghĩ cô vợ chỉ xấu tính
với chồng thản nhiên ngồi chờ đồ ăn là xuất phát từ chủ quan, chắc bà quản gia
không muốn Khả Vy bị vất vả.
- Không ! Tôi mệt ! - Khả Vy đánh tiếng thở dài thành âm thanh lớn, cô lắc đầu
uể oải.
- Em mệt sao ? Đêm qua bà ấy cướp chăn của em à ? Nghỉ đi, anh lấy cốc sữa uống
nhé ! Để anh vào giúp bà ta vậy, không thì bà hành hạ mẹ của dê con tội lắm ! -
Lạc Thiên nói nhỏ kề hơi bên tai cô.
- Việc gì phải thế ! Anh cứ để bà ta làm, tôi là cô chủ, tôi không cần động tay
!
- Có gì đâu, tôi chuẩn bị xong bữa rồi đây ! - Bà quản gia khệ nệ bưng từng đĩa
thức ăn bày biện lên bàn.
Có những sáu chiếc ghế cho ba người, tuy nhiên bằng mọi cách thứ tự ngồi luôn
có bà xen giữa. Khả Vy chuyên tâm vào việc dùng bữa, cô không mảy may màng tới
ai đã gắp cho mình những gì, và những tiếng thao thao nói chuyện, bịp mắt, bịp
tai, bịp miệng, làm ngơ thật chẳng dễ chút nào.
- Tối nay vợ chồng chúng tôi ăn tối bên ngoài, có gì bà cứ ăn rồi đi ngủ trước
! - Có phần bất tiện, dù không nói nhưng Lạc Thiên thừa hiểu vợ đang bị quản thúc
lỏng, sẽ thoải mái nếu hai người dành thời gian cho khoảng tĩnh mịch riêng tư.
Anh đá nhẹ vào chân để Khả Vy ngẩng đầu lên rồi nháy mắt.
- Khỏi ! Tối nay tôi ngồi thiền, không có thời gian rảnh, anh tìm người khác đi
cùng là hợp lí nhất ! - cô vốn không quen giở chất giọng câng câng thiếu hòa
khí này.
Lạc Thiên nhận thấy rõ nhất sự thay đổi vô cớ của cô, theo cô anh tìm ai là
thích hợp, lẽ nào là Trần Hùng hay Tuấn Kiệt. Vợ ngốc, bày cách cho mà không
chịu phối hợp. Tuy nhiên anh luôn không bận tâm đến nỗi khó của Khả Vy nên tình
cảm của anh chỉ xuất phát từ sự chỉ đạo nơi con tim mà thiếu mất khía cạnh thực
tế, trong anh vợ luôn được đặt ngang hàng với chồng, phải là dấu bằng, xấp xỉ
không hợp lệ.
Khả Vy đảo mắt quan sát thái độ của bà quản gia, hy vọng tích cực bà sẽ cho
rằng cô quả thực không có ý xấu, Lạc Thiên không đời nào chấp nhận một cô vợ
ngang bướng. Nhưng không, bà yêu cầu cô tôn trọng cậu chủ với lối giao tiếp dè
chừng và không cân xứng.
- Dưa hấu phải ăn hết cả phần màu đỏ, chỉ chừa lại chỗ cùi màu xanh nhạt ! - Bà
hết để ý vấn đề xưng hô, lại tới chuyện ăn uống. Bà nằm trong những người già
cả có xu hướng tiết kiệm. Trong khi dùng hoa quả tráng miệng, bà không ngớt lời
chê trách Khả Vy, nào là nhả hạt vào tay để vất cho gọn gàng, chú ý ăn hết
những tép cam nhỏ rơi ra…
- Tiếc gì mấy cái này, Khả Vy thích ăn phần nào cứ để cô ấy tự nhiên, quan
trọng là chất lượng dinh dưỡng chứ không phải ăn tạp ! - Lạc Thiên tỏ ra khó
chịu.
- Để trồng ra một quả dưa người nông dân phải rất vất vả ! Chúng ta được hưởng
nên trân trọng sức lao động của họ ! - Đối với bà thì Khả Vy cũng chỉ là một
thanh niên đương độ, hoàn toàn không gánh vác trách nhiệm nào khác.
Lạc Thiên một phần vì muốn có người bầu bạn với vợ, một phần vì cần người có
kinh nghiệm chăm sóc cho cô, anh đành xuề xòa, an ủi cô bằng ánh mắt.
Chiếc xe con lăn bánh, không thể đề nghị Khả Vy tới công ty cùng nên Lạc Thiên
đành lùi muộn giờ làm một chút. Lí do cô không đồng tình theo anh bời cô cho
rằng mình không đủ trình độ góp mặt ở đấy. Những kẻ khôn ngoan luôn hơn kẻ ngu
dại một cái đầu, bao gồm đẳng cấp, vị trí và sự tôn trọng, cô không muốn mình
trở lên thừa thãi, vô dụng khi chỉ biết ngắm nhìn anh làm việc, mà ngay cả một
việc tối thiểu như pha trà, dọn dẹp các nữ thư ký và người làm đều phục vụ hết
cả. Do đó cô tự thấy mình nằm ngoài phạm vi Trường Tồn.
- Bíp! Bíp!
Mải nhìn về chiếc xe phía con đường chia làm hai ngả rẽ, Lạc Thiên đã chọn sang
phải, Khả Vy giật mình trước tiếng còi xe đỗ ven đường. Có hai kiện hàng vác
trên vai người nam giới đi tiến về ngôi nhà.
- Hai cậu chuyển vào trong, lên cầu thang rồi rẽ trái phòng có cửa nhỏ hơn đấy!
- Bà quản gia hài lòng về sự đúng giờ của đội ngũ vận chuyển chuẩn xác khi cậu
chủ vừa ra khỏi nhà.
- Mang vào phòng cháu ư ? - Khả Vy cất tiếng hỏi.
- Chứ còn phòng nào khác ! - Bà kiệm lời đến nỗi để cô tự mình tìm hiểu khối
vật chất bên trong bốn mặt bìa catton. Và cho tới khi khép cổng tiễn người vận
chuyển đi bà mới giải thích:
- Đây chính là bụng giả cô cần dùng tới trong suốt thời gian mang thai…
Trên tay Khả Vy là hai vòng bụng nịt cao su màu da người, một cái dành cho tuần
thứ mười bốn với lớp silicon dày cỡ sáu cm, cái còn lại ghi số hai chín, với
phần độn cộm lên rõ hình chiếc rốn. Công nghệ sao chép chú trọng tới cả cân
nặng, áp lên bụng cô có cảm giác như một phần thân thể gắn bó với mình. Càng
ngày thủ đoạn đem ra để lừa phỉnh Lạc Thiên càng tinh vi hơn.
-