Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất

Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1342555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2555 lượt.

không muốn nói những chuyện khác với tôi. Tôi nghi ngờ anh sớm biết mục đích tôi tìm anh/

Sau khi ăn xong bước ra ngoài, tôi thầm nhiếc móc, Chương Ngự đúng là con cáo già. Con người này quá xảo quyệt, muốn moi được thông tin từ miệng anh, chẳng khác gì bắt đàn ông mang thai sinh con – vốn là điều không thể xảy ra.

Cảnh đêm rất tuyệt, dưới ánh đèn đường có một sạp hàng bán đồ, họ rao ở dọc đường, khiến cho cả đoạn đường ồn ào giống như chợ tạm vậy.

Một đôi vợ chồng bán hoa gây sự chú ý của tôi, không phải trông họ có nét gì đặc biệt, mà là sự hòa hợp và sự nương tựa vào nhau trong hoàn cảnh khốn khó của họ khiến tôi ngưỡng mộ.

Hai người đang ăn chung một củ khoai lang nướng, người đàn ông tỉ mỉ bóc vỏ khoai, đưa lên tận miệng người phụ nữ, người phụ nữ ăn một miếng, rồi vội vàng đẩy sang cho người đàn ông, “Anh ăn nhiều một chút, hôm nay chở hàng cả ngày mệt rồi”.

Chương Ngự đi phía trước, dừng lại nhìn tôi, “Sao em không đi?”

“Anh… không có gì”. Tôi không kìm lòng được, lại quay đầu lại nhìn đôi vợ chồng đó, niềm hạnh phúc bình thường giản đơn là điều mà bao người suốt đời mơ ước nhưng không với tới được.

“Em ngưỡng mộ người ta thân mật hay là muốn ăn khoai nướng nóng hổi đó?” Chương Ngự rướn mày hỏi tôi.

“Khoai nướng…”. Nhưng, tự tôi sao có thể ăn được ra thứ hương vị tình yêu chứ?

“Em đợi nhé”. Chương Ngự cầm tờ 100 tệ đi đến sạp hàng bán khoai nướng xếp hàng đợi mua, người mua rất đông, anh chen chúc trong đó trông thật nổi bật. Con người này dáng vẻ quý phái không giống như những người dân thường, kiểu cách ăn mặc, khí chất, sự nho nhã trong lời ăn tiếng nói, sự quyết đona trong hành động.

Tôi buồn bực, khi lần đầu tiên nhìn thấy anh, sao tôi lại có thể nhầm anh là người phục vụ trong khách sạn được chứ? Anh giống nhân viên phục vụ ở chỗ nào? Chắc chắn lúc đó đúng là tôi không đem đôi mắt đi theo.

Chương Ngự đem một củ khoai lang to về giống như dâng hiến báu vật, “Thơm ngon lắm”.

Vừa ăn cơm xong, tôi vốn chẳng còn bụng dạ nào mà ăn thêm thứ khác nữa, tôi cầm củ khoai trong tay, mềm mềm, âm ấm, có mùi thơm. Chương Ngự hỏi: “Sao em không ăn?”

“Không có ai bóc vỏ cho em”. Tôi cố ý gây khó dễ cho anh.

Chương Ngự cầm lấy củ khoai tỉ mỉ bóc vỏ, vừa bóc vừa nói: “Ha, thơm quá. Con người này vẫn luôn cư xử không theo lẽ thường, có khi phấn khích, dễ có những hành động quái dị, “Ăn đi”. Anh đưa cho tôi.

Tôi không nỡ từ chối ý tốt của anh, giả vờ ăn rất ngon miệng. Chương Ngự cứ nhìn tôi cười.

Nếu như không phải vì đang lo lắng cho Tiêu Viễn, trong khoảnh khắc này, chắc chắn tôi cũng sẽ tươi cười rạng rỡ.

Nhưng trong thời khắc này, tâm sự trong lòng đang đè nặng trĩu khiến tôi không thể cười nổi.

4. Em lại quay lại rồi, thật tuyệt

Tôi đang suy nghĩ xem nên mở miệng hỏi về việc bố của Tiêu Viễn thế nào, từ phía đối diện có bảy, tám người đàn ông lực lưỡng lao tới, ai nấy đều vô cùng hung dữ, vây quanh chúng tôi.

Tôi còn chưa kịp hiểu xem đã xảy ra chuyện gì, Chương Ngự đã đánh nhau với bọn họ.

Tôi vội vàng rút di động ra định gọi điện báo cảnh sát, chưa kịp ấn số, di động đã bị kẻ khác cướp mất, ném mạnh ra xa, tan tành.

“Đó là di động của tôi, phải mua bằng tiền đây”. Tôi hét lên với kẻ cướp đồ của tôi, tiện tay ném củ khoai lang đang ăn dở vào mặt hắn, “Muốn cướp, thì cướp xong đem về dùng, hoặc là tặng cho người khác dùng, ít nhất thì cũng đem bán lấy tiền, không thể chà đạp đồ đạc như thế chứ. Ném đi chẳng phải quá lãng phí sao?” Có lẽ lần đầu tiên anh ta gặp phải người bị cướp đồ nói năng hùng hồn như tôi, nên cứ ngẩn người đứng ở đó nghe tôi thuyết giảng đạo lý, cho nên mới bị khoai nướng dính be bét đầy mặt.

“Đây là thứ quỷ quái gì vậy?” Tên mặc áo đen kêu lên. Nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng, tôi đã co giò chạy thẳng. Chạy được một đoạn khá xa, nghĩ ra bọn chúng vẫn còn đang bao vây Chương Ngự, thế là lại chạy trở lại.

Nhìn thấy tôi quay lại, Chương Ngự mắng tôi, “Ngốc ạ, em lại quay lại làm gì?”

Đương nhiên là để cứu anh rồi, nhưng tôi không có sức khỏe, chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn anh đấu với mấy tên côn đồ đó.

Cho dù Chương Ngự có lợi hại hơn nữa, phải đối chọi với nhiều cao thể như vậy thì cũng chỉ uổng công mà thôi. Cuối cùng, Chương Ngự không phản kháng nữa, giơ tay lên nói: “OK, tôi đi cùng các anh”.

Thế là mấy người đàn ông lực lưỡng đưa chúng tôi lên một chiếc xe Audi màu đen. Ở trên xe, tôi hỏi Chương Ngự: “Tại sao Cracker đều mặc đồ đen, đi xe màu đen?”

Chương Ngự cười khà khà, đập vai người lái xe: “Cậu nhóc, cậu nói xem vì sao?” Tài xế nghĩ một lát, mặt cứng đờ nhìn chúng tôi, há miệng rồi ngậm lại.

Tôi và Chương Ngự nhìn nhau bật cười, sau khi cười xong, Chương Ngự nhìn tôi trìu mến, “Em lại quay lại rồi, thật tuyệt”.

Ngồi trên xe rất lâu, tôi cảm thấy trời đã sắp sáng, tài xế nói: “Anh chị xuống xe”.

Tôi thương lư