Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất

Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1342532

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2532 lượt.

ợng với Chương Ngự: “Đại ca, chúng ta có nên nghe theo lời anh ta không?” Chương Ngự gật đầu, “Không xuống xem, sao có thể biết được ai mời chúng ta đến chứ?”

Tôi vẫn còn nhớ dáng vẻ của Tiêu Càn Quang, chỉ là không thể nào liên hệ ông ta và Tiêu Viễn lại với nhau, con người như vậy sao có thể xứng đáng có một người con trai như Tiêu Viễn?

Tiêu Càn Quang ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư, nhìn thấy tôi và Chương Ngự bước vào, cười nhạt, nói: “Cháu hiền, thật hân hạnh”.

Chương Ngự kéo tôi tìm chỗ ngồi xuống, nói vẻ giễu cợt: “Bộ trưởng Tiêu gọi tôi đến đây có điều gì chỉ giáo vậy?”

“Cháu hiền là người thông minh”.

“Người cháu hiền của ngài, tôi không đảm nhận nổi, cứ gọi tôi là Chương Ngự đi”.

“Đừng có rượu mừng không uống lại muốn uống rượu phạt”. Tiêu Càn Quang có vẻ như xấu hổ mà trở nên giận dữ.

Chương Ngự gật đầu, sắc mặt trở nên nghiêm túc, “Tôi hỏi ông, việc xảy ra trước sự việc về miếng đất này cần giải quyết như thế nào?’

“Trước đây có chuyện gì?” Tiêu Càn Quang hỏi.

“Chúng ta đều là người thông minh… Câu lạc bộ Tân Cú”.

“Đó đều là sự nhầm lẫn của bác gái cháu gây ra”. Tiêu Càn Quang cười, nụ cười đó mang lại theo sát khí, “Ta bảo bà ấy xin lỗi cháu”.

“Không dám”. Chương Ngự xua xua tay, “Vậy đợt hàng vũ khí đạn dược ông buôn lậu trước đây tại sao lại giá họa lên đầu tôi?”

“Đây cũng là hiểu nhầm”.

“Ông cảm thấy sự hiểu nhầm hơi nhiều quá sao?”

Cuối cùng sắc mặt Tiêu Càn Quang cũng biến đổi rõ rệt. “Hình như mày biết nhiều quá rồi thì phải?”

“Đúng vậy, nhiều đến độ có thể dễ dàng đánh đổ ông”.

Tiêu Càn Quang cười nhạt. “Thế phải xem mày có đủ bản lĩnh để sống sót mà ra hay không”.

“Nếu không nắm chắc, tôi đã không vào đây”. Chương Ngự ung dung đứng ở cửa.

Có người đến ghé sát vào tai Tiêu Càn Quang nói điều gì đó, ông ta khẽ rùng mình, chỉ vào mặt Chương Ngự, lạnh lùng nói: “Mày…”

Còn chưa nói xong, đã nhìn thấy Châu Bằng dẫn theo một đoàn tới, hét to dõng dạc: “Bác Tiêu, Chương Ngự nói chỗ bác quá náo nhiệt, bảo cháu cùng đến tham dự”.

Tiêu Càn Quang ủ rũ ngồi phịch xuống ghế thái sư, “Xem ra, ta đã già thật rồi”.

Suốt cả đêm trải qua nỗi kinh hãi nhưng không bị nguy hiểm, cuối cùng tôi đã hiểu rõ ngọn ngành mọi việc.

Thì ra, tất cả đều là do bố Tiêu Viễn ức hiếp Chương Ngự, gài tang vật vu oan giá họa, mưu sát, thế nhưng Chương Ngự đều nhường nhịn hết lần này đến lần khác, đến cuối cùng mới có đòn phản kích ngày hôm nay.

Trên đường trở về, ngồi trong xe Châu Bằng, tôi hỏi Chương Ngự, “Tất cả mọi việc diễn ra ngày hôm nay đều do anh sắp đặt trước à? Đi dạo bộ sau bữa ăn tối chỉ là muốn dụ những người đó ra?”

Chương Ngự gõ vào đầu tôi: “Cuối cùng cũng thông minh được một lần”.

“Anh cố tình mua khoai nướng cho em, còn bóc vỏ nữa, có phải là để bọn họ tưởng ta đang hẹn hò?”

Chương Ngự không trả lời, ngồi lặng thinh, đang nghĩ gì đó, nét mặt thể hiện tâm trạng cao thâm bí hiểm, khó mà đoán biết được.

Ở tiểu khu dán tờ thông báo sẽ không tháo dỡ di dời nữa, bởi vì miếng đất này không phù hợp xây dựng tòa nhà thí nghiệm, dù sao cũng là khu dân cư.

Con át chủ bài cuối cùng của vợ chồng Tiêu Càn Quang chính là Tiêu Viễn. Khi Chương Ngự tung ra tất cả mọi chứng cứ kết tội Tiêu Càn Quang, Tiêu Viễn đứng ra, muốn chịu hoàn toàn mọi trách nhiệm.

Tôi thấy Tiêu Viễn làm như vậy thật không đáng, vì người bố mẹ như thế này, hủy hoại bản thân mình, là sự ngu muội lớn nhất đời người.

Mấy lần nhìn thấy Tiêu Viễn ở cổng cơ quan, anh chỉ đứng từ xa nhìn tôi rồi vội vàng rời khỏi đó. Nhìn bóng dáng lướt qua nhanh, trái tim tôi đang rỉ máu.

Cuối tuần, tôi vào bếp nấu một bữa ăn thịnh soạn, mời Chương Ngự đến nhà tôi uống rượu, nhưng lại bị anh từ chối, “Anh phải họp”. Thật là một cái cớ không có tính thuyết phục chút nào, hôm nay là cuối tuần mà.

Tôi cũng đến cổng tập đoàn của Chương Ngự hai lần, định sẽ bắt gặp anh ở đó, nhưng không có kết quả.

Sau đó tôi lại đến tiếp, cảnh sát thường trực không cho tôi đợi, nói: “Nơi này không thể tùy tiện dừng lại, nếu cô không có việc gì thì mau đi đi”.

Thế là, đã nhiều này không hề gặp Chương Ngự.

Hôm Tiêu Viễn rời khỏi cơ quan, tôi trốn trong phòng làm việc không dám ra ngoài, sợ gặp anh, lại đau lòng.

Ngô Duyệt giúp anh chuyển đồ vào trong chiếc xe ô tô con màu xanh lam của anh, sau đó khóc như mưa. Tôi đứng ở cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra, cảm giác khóe mắt nóng ran.

Tôi cứ đợi mãi ở trước cửa nhà Chương Ngự, tôi không tin anh lại không về nhà.

Khi đợi quá mệt, bèn ngồi phệt xuống đất, giờ tôi cần phải chạy thi với nghị lực và dũng khí của mình, vì Tiêu Viễn, không thể thua.

Cuối cùng Chương Ngự cũng xuất hiện, lạnh lùng nhìn tôi, không còn tình cảm ấm áp trước đây.

“Em vào đi”.

Sau khi vào nhà, anh đi thẳng vào phòng tắm. Tôi