Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Không Hối Tiếc

Yêu Không Hối Tiếc

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1341628

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.

h toán ích kỷ mà mọi chuyện
thành ra thế này.

Khánh Nam im lặng, những lời bộc bạch
của ba anh làm anh có phần ân hận. Anh là con trai lớn trong nhà, nhưng
chính anh lại là người gây ra quá nhiều phiền lo cho mẹ anh, là nguyên
nhân trực tiếp làm bà ngã bệnh. Phải chăng anh đã quá ích kỷ?

Nhưng còn Vũ thì sao? Yêu anh bằng cả
tâm hồn, trao trọn cho anh mọi thứ. Từ bỏ tại đây sao? Anh có thể dứt bỏ cô sao? Thế thì anh có khác nào thằng đàn ông đã phụ cô năm xưa? Anh
cũng khốn nạn không kém hắn nếu như anh phủi tay mọi thứ với cô.

Nhưng sự cố chấp của anh liệu có còn gây ra thêm tai họa gì nữa đây? Chỉ với một cú shock mà mẹ anh đã ốm như
thế, liệu rằng bà còn có thể chịu thêm một cú shock nào nữa không?

Giờ đây, anh đang đứng giữa một ngã ba
đường, nhưng chẳng có con đường nào là có thể cho anh đi qua cả. Với
anh, tất cả bây giờ đều là ngõ cụt...



Chương 20



Con đường duy nhất

Nam ngẩng đầu lên khi nghe thấy có tiếng bước chân người cùng tiếng cười nói đi đến. Là Vũ, cùng với một anh
chàng đồng nghiệp mà anh đã từng gặp. Anh chàng này đã theo đuổi Vũ từ
khi cô mới vào làm trong công ty. Họ chưa nhìn thấy anh nên có vẻ vẫn
nói chuyện rất vui. Khánh Nam cố nép mình vào bóng tối, tự nhiên anh
không muốn ra mặt ngay. Một cảm giác lạ mơ hồ xen vào tâm trí anh.
Phượng Vũ nghiêng đầu nhìn gã kia, mắt lấp lánh, và anh nghe cô nói:

- Lâu lắm rồi mới vui như tối nay.

- Anh thấy em nhảy rất đẹp đấy chứ…

Khánh Nam thấy hai tai nóng ran lên khi
nhìn rõ thấy gã đang ôm ngang eo Vũ một cách tự nhiên, còn Vũ thì tình
tứ đi bên cạnh gã. Anh muốn nhảy xổ ra mà đấm ngay vào mặt gã vì cái tội dám động đến bạn gái của mình. Nhưng càng khao khát điều đó thì anh lại càng nép mình sâu hơn sau những tán lá thưa của cây hoa mẫu đơn trắng
nơi góc sân.

- Thì tại trước đây em có bao giờ đi nhảy đâu, chứ em đâu có nói là em không biết nhảy.

- Vậy thì từ nay anh sẽ dẫn em đi thường xuyên hơn nhé!- Anh ta cười.

- Thôi, đến nhà em rồi, anh về đi.

- Sao? Không cho anh ở lại à? Sợ bị thằng bồ cũ của em bắt được à?

Phượng Vũ nghiêm mặt nhìn gã:

- Em đã nói với anh là không còn liên hệ gì giữa em và anh ấy rồi còn gì. Bây giờ em đã nhận lời yêu anh, thì em sẽ toàn tâm toàn ý yêu anh mà. Nếu thích, anh cứ ở lại.

- Thôi được rồi, con bồ câu bé nhỏ của
anh ạ!- Gã phá lên cười- Anh về đây. Cũng còn quá sớm để chúng ta có thể đi xa hơn mà. Chúc cưng ngủ ngon nhé!

Và rất tự nhiên, gã cúi xuống, đặt lên môi Vũ một nụ hôn dài.

Đôi mắt Nam bây giờ không còn nhìn thấy
gì ngoài hình ảnh khủng khiếp đó nữa. Anh đã bị phản bội, hay nói đúng
hơn là bị đá đ í t, nhanh và bất ngờ một cách đau đớn. Anh không còn giữ nổi bình tĩnh nữa. Lao ra khỏi bóng tối nơi anh đang ẩn mình, anh kéo
Phượng Vũ ra khỏi vòng tay của gã kia và tống vào mặt gã một cú đấm. Bị
bất ngờ, cả hai người kia cùng kêu lên.

Nhìn Vũ bằng đôi mắt nảy lửa, anh tự
nhiên bối rối. Nhưng rồi cơn tức giận vốn không thể ngăn lại được đã
bùng lên, anh gằn giọng nói với cô:

- Cô đang làm cái quái gì trước mắt tôi thế. Tôi vẫn còn là bạn trai cô cơ mà.

- Em và anh đã kết thúc rồi.- Phượng Vũ mím môi nhìn anh bằng ánh mắt cương quyết rồi tiến đến đỡ gã kia đứng dậy.

Hành động đó càng làm anh cảm thấy bị tổn thương và xúc phạm ghê gớm. Anh trừng mắt nhìn họ đứng cạnh nhau, anh thì cô độc.

- Được rồi. Anh không nghĩ em lại có thể thay lòng nhanh như vậy.- Khánh Nam thở dài, thái độ của anh khác hẳn,
chẳng còn nóng giận, chỉ còn sự chán chường và thất vọng- Anh đã quá sai lầm khi tin vào đàn bà rồi. Em được tự do, chúc em vui vẻ với tình yêu
mới.

Và anh vượt qua họ, đi thẳng ra phía cổng.

Vũ và anh chàng trưởng phòng của mình quay ra nhìn theo anh mãi cho đến khi anh đi khuất. Vũ quay vào, hỏi:

- Anh không sao chứ? Em xin lỗi, em không nghĩ anh ấy lại giận như thế.

- Người hỏi câu đó là anh mới phải
chứ...- Anh ta lắc đầu cười- Trông em run rẩy quá! Chắc đây là một màn
kịch khó với em rồi. Nếu muốn khóc thì anh có thể cho em mượn bờ vai anh đây này.

- Anh coi thường em quá, trông em yếu đuối đến thế hay sao?

- OK, nếu em khẳng định là em ổn.- Anh chàng nhún vai- Nhưng anh thấy anh ta yêu em thế, liệu anh ta có tin chuyện này không?

- Chuyện đó anh đừng lo. Sống quá tình cảm và quá tự phụ chính là hai điểm yếu của anh ấy!

- Với một người kinh doanh thì không nên có hai tính đó... Anh không nghĩ anh ta là một người kinh doanh giỏi.

- Thôi, em vào nghỉ đây. Cảm ơn anh vì tất cả nhé!

- Được rồi, em vào nghỉ đi. Chuyện xong rồi, đừng nghĩ ngợi gì nữa nhé!

Chào người đồng nghiệp của mình rồi, Vũ
mở cửa và bước vào phòng. Không cần bật đèn, cô bước thẳng đến giường
của mình và nằm lăn xuống, thở dốc. Nói là không sao nhưng lúc này đây
cô cảm thấy hoàn toàn kiệt sức.


Old school Swatch Watches