Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1341641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.
nên quên con có mặt trong
gia đình này đi là vừa. Con ghét mẹ, con ghét ba, con ghét cả bà nội, cả những cái hủ tục vớ vẩn mà mẹ đang áp đặt lên con. Mẹ nhìn em gái con
như thế mà mẹ vẫn còn chưa tỉnh sao. Mẹ cũng muốn con trai của mẹ như
thế phải không...?
- Con đứng lại đó.- Nhi quát lên khi thấy Khánh Nam đi ra khỏi phòng- Mẹ cấm con đi gặp nó. Ở nhà ngay cho mẹ.
- Mẹ không ngăn cản được con đâu...- Anh quay ngoắt lại nhìn mẹ mình- Con sẽ đi tìm cô ấy...
Cánh cửa đóng sập lại. Thảo Nhi thấy trong lồng ngực hơi nhói đau, chị đưa tay lên ôm lấy ngực và ngã vật xuống giường bất tỉnh.
Không lối thoát
Khánh Nam lái xe thẳng đến phòng trọ của Phượng Vũ. Đã hơn 8h tối và theo thường lệ thì giờ này cô đáng lẽ phải
đang ở nhà rồi. Nhưng cửa khóa im lìm, điện tối om báo cho anh biết là
cô chưa về. Lo lắng đã có chuyện xảy ra, anh gọi điện cho cô nhưng máy
tắt, gọi điện đến văn phòng thì không có ai bắt máy.
Gửi xe ở gara mà anh thường gửi mỗi lần
nghỉ qua đêm ở đây, anh ngồi đợi cô ở hàng hiên tối cạnh phòng cô. Tim
anh đập thình thịch, anh cầu mong cô chưa biết chuyện này. Anh chưa bao
giờ nghĩ xem cô sẽ phản ứng thế nào khi biết chuyện này, vì vốn dĩ bản
thân anh cũng quên nó lâu rồi.
Phải đến 11h Phượng Vũ mới về. Vừa nhìn
thấy anh, cô định quay người bỏ đi, nhưng thấy anh đứng dậy vội vã chạy
lại, cô lại mím môi bước tiếp về phía cửa.
- Sao em tắt máy? Em làm anh lo quá!- Anh vội ôm lấy cô.
Phượng Vũ để yên trong vòng tay anh một lúc, rồi cô khẽ lùi lại, nói bằng giọng mệt mỏi khô khốc:
- Em có hẹn nên tắt máy.
Quay đi, cô lui cui tìm chìa khóa phòng, vừa tra chìa vừa nói:
- Anh về nhà đi, em mệt lắm, em muốn nghỉ ngơi.
Nhưng Nam đã lách vào trong trước khi
Phượng Vũ mở hẳn cửa ra để dắt xe vào. Bật điện, anh nhìn rõ sắc mặt tái nhợt của cô, đôi mắt đượm buồn và hơi hoảng loạn, hoang mang khiến anh
cũng thấy tê tái lòng. Anh vội kéo cô lại, ôm cô vào lòng, cố tìm một
câu nào đó giúp cô bình tâm trở lại.
- Có chuyện gì thế? Em đừng làm anh sợ.
Anh cúi xuống, đôi môi tìm đến môi cô.
Nhưng rồi anh giật mình vì cô không đáp lại anh dù chỉ một chút, đôi môi lạnh ngắt, trơ trơ khiến anh cũng phải rùng mình. Cô đang phong tỏa bản thân cô trước anh.
Bất ngờ, cô đẩy anh ra xa một cách thô bạo và tiếp:
- Anh về đi. Em không muốn gặp anh nữa.
- Có chuyện gì thế?- Anh cố gắng vớt vát tình hình.
Phượng Vũ rút từ trong túi xách của cô ra một túi hồ sơ gập đôi, quẳng thẳng về phía anh, đáp lại:
- Lý do đó. Vui lòng đi khỏi đây trước khi em có hành động khiếm nhã với anh.
Chỉ cần nhìn liếc qua Khánh Nam cũng
thừa biết đó là hồ sơ bệnh án của Phượng Vũ, thứ mà hơn 4 năm trước anh
đã quẳng đi rồi. Tại sao nó lại rơi vào tay Phượng Vũ lúc này? Là mẹ anh đưa cho cô chăng? Nhưng làm thế nào mà mẹ anh có được nó?
Một khoảnh khắc trong quá khứ vụt về, và khi nhớ lại, anh mím chặt môi, người run lên vì giận. Vào cái ngày anh
bỏ tập hồ sơ này vào thùng rác, Sang đã đến chơi ở phòng anh. Anh đã quá sơ xuất khi không đốt nó đi. Có thể cô ta đã lén xem nó trong khi anh
đi tắm và giữ nó để làm vũ khí tấn công anh lúc này. Thì ra đằng sau cái dáng vẻ ngây thơ từ ngày đó vẫn luôn là một người khó đoán biết. Anh đã quá khinh suất mất rồi.
Quẳng nó qua một bên, anh chồm dậy kéo cô ngồi xuống giường, anh ôm chặt lấy cô, giải thích:
- Cho anh xin lỗi. Anh giấu em vì muốn
em sống thật vui vẻ. Anh đã nói rõ với mẹ anh rồi, anh không để ý đến
những chuyện nhỏ nhặt này chút nào, vì vậy em cũng đừng bận tâm làm gì.
Cứ nghe theo anh là được...
- Em đã rất vui... thực sự những tháng
ngày qua em rất vui...- Phượng Vũ đáp, cô bắt đầu khóc, tay cô bấu chặt
lấy vai anh đau nhói.- Nhưng chỉ đến đây thôi, kết thúc rồi. Đã đến lúc
em phải trả giá cho những bồng bột, dại khờ trong quá khứ. Anh về đi.
Còn nhiều người cần anh ở bên hơn là em...
- Không...- Anh ghì chặt lấy cô khi cô định đẩy anh ra.- Anh cần em... Anh không thể từ bỏ em được. Anh làm không được đâu...
- Anh về đi.- Phượng Vũ vùng ra khỏi tay anh, cô đứng phắt dậy, ánh mắt nhìn anh kiêu ngạo nhưng có gì đó thật
đau đớn- Anh về đi. Mình chia tay...
- Không được... Mẹ anh bắt em phải làm thế đúng không?
- Không... em chưa gặp mẹ anh... Mẹ anh
cũng chưa bao giờ yêu cầu em làm thế. Nhưng đây là lựa chọn duy nhất của chúng ta lúc này. Anh mau đi đi. Em mệt rồi, em muốn nghỉ ngơi...
Phượng Vũ đẩy anh ra cửa à vội đóng chặt lại. Mặc cho anh đập cửa và gọi liên tục, cô dựa lưng vào cánh cửa đã
khóa trái, cô đã kiệt sức. Phượng Vũ gục xuống cửa và ôm mặt khóc.
Chuyện cổ tích kết thúc rồi, cô cũng không đủ tư cách làm một Bạch Tuyết với một kết thúc có hậu. Đơn giản chỉ là cô lại đến một ngã ba nữa,
trước mắt cô là một con đường cô đơn. Cô sẽ phải đi trên con đường đó.
Một mình.