Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343177
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3177 lượt.
ang Á ngồi đối diện nhau trong một căn phòng hội nghị nhỏ. Bốn mắt chạm nhau, trong ánh mắt đều hai bên đều có đủ lửa giận để đốt đối phương thành tro bụi.
Chỉ có điều, song phương đều đang kiệt lực khắc chế chính mình.
Ngoài phòng hội nghị thỉnh thoảng có tiếng bước chân đi lại nhẹ nhàng. Không cần phải nói, Thai Vĩ, Dương Học Vũ và Mễ Nam đang khẩn trương canh giữ ở cửa. Nếu trong phòng hội nghị có gì dị động, bọn họ đều sẽ lập tức xông vào.
Phương Mộc mở miệng trước: "Tại sao phải giết Liêu Á Phàm?"
Giang Á xoa cổ tay sưng đỏ, nhìn Phương Mộc một chút, bình tĩnh nói: "Chưa nhìn thấy Ngụy Nguy, tao sẽ không nói cho mày biết bất cứ chuyện gì."
"Mày không phải đã gặp cô ấy sao." Giang Á nghiêng thân trên về phía trước, hung ác nhìn chằm chằm Phương Mộc, "Cô ấy là một người thực vật! Nếu không có người chăm sóc, cô ấy sẽ chết!"
Chứng kiến thần thái lo lắng của hắn, Phương Mộc chợt cảm thấy được an ủi cực lớn.
"Cô ta không phải người thực vật." Phương Mộc lạnh lùng nói, "Tối qua, ở nghĩa trang Long Phong, cô ta ở đó cùng với ta." Anh chỉa chỉa vết thương trên mặt mình, "Ngươi nghĩ một người thực vật có thể làm được thế này sao?"
Giang Á trợn mắt há hốc mồm nhìn Phương Mộc, ước chừng sau nửa phút, mới liều mạng lắc đầu: "Không có khả năng, mày đang gạt tao. . . . . . "
"Ta không cần thiết phải gạt ngươi." Phương Mộc cắt ngang lời hắn, "Nếu ngươi không tin, có thể đến nghĩa trang Long Phong kiểm tra. Có một mộ bia bị đốt trụi, chủ mộ bia tên là Tôn Phổ."
Giang Á há hốc miệng, nhìn Phương Mộc, lại mờ mịt nhìn chung quanh, tựa hồ đối với hết thảy trước mắt đều khó tin.
"Không có khả năng, cô ấy đã hôn mê gần một năm rồi. . . . . . " Ánh mắt hắn đăm đăm, thì thào nói, "Ta mỗi ngày đều cùng cô ấy một chỗ. . . . . . "
"Quả thực cô ta cùng ngươi một chỗ, thậm chí cả những buổi tối ngươi ra ngoài giết người nữa!" Phương Mộc tiếp tục nói, "Mỗi lần sau khi ngươi giết người xong, cô ta đều ở hiện trường lưu lại một mã hóa —— Ngươi biết đó là gì không?"
Giang Á ngơ ngác nhìn Phương Mộc, một lúc lâu sau mới hỏi: "Là gì?"
Phương Mộc hướng ngoài cửa hô một tiếng: "Học Vũ!"
Có người lên tiếng, lập tức nghe được một tràn tiếng bước chân vội vã rời đi.
"Ngươi hiểu rõ Ngụy Nguy không? Ngươi biết tại sao cô ta tiếp cận ngươi không?" Phương Mộc một lần nữa nhìn về phía Giang Á, "Ngươi cho rằng đây chỉ là nhất kiến chung tình?"
"Mày câm mồm!" Giang Á đột ngột rống lên, "Tao không tin, trừ phi tao tận mắt nhìn thấy!"
Dương Học Vũ cũng không để hắn chờ lâu lắm, vài phút sau, anh ta đã đem một chồng tư liệu sao chép quẳng trước mặt Giang Á. Sau khi hung hăng trừng mắt liếc Giang Á một cái, Dương Học Vũ hướng Phương Mộc ra hiệu ý bảo có tình huống gì lập tức gọi người.
Chỉ là những tờ giấy bình thường, nhưng Giang Á lại lật qua lật lại nhìn mấy lần. Cuối cùng, hắn vô lực mà đem những bức ảnh có in hình mã hóa này đặt lại trên bàn, chán nản dựa về phía sau, không nói gì nữa.
"Thế nào, là chữ viết của Ngụy Nguy đúng không?" Phương Mộc bình tĩnh nói, "Ta không lừa ngươi, ngươi từ đầu đến cuối đều bị Ngụy Nguy lợi dụng."
Một lúc lâu, Giang Á mới gian nan mà mở miệng, thanh âm khàn khàn, phảng phất như bỗng chốc đã già đi rất nhiều.
"Tôn Phổ là ai?" Trong ánh mắt của hắn thậm chí chất chứa một tia cầu xin, "Số liệu này là cái gì?"
Phương Mộc suy nghĩ một chút, quyết định nói cho hắn biết sự thật.
Một câu chuyện cũ. Ẩn nhẫn 9 năm chờ được kể ra. Đám sương mù giữa quá khứ và hiện thực, dần dần lộ rõ ra nguyên trạng trước mặt Giang Á. Vẻ mặt của hắn từ khiếp sợ đến phẫn nộ, từ ghen ghét đến không cam lòng, cuối cùng trở về vẻ mặt đờ đẫn.
Sau khi nghe xong, hắn như trước ngơ ngác nhìn Phương Mộc, mãi đến khi thở dài một tiếng.
"Nguyên lai, cô ấy thương hắn như vậy." Giang Á thì thào nói, trong mắt tựa như ảo mộng, "Tôi vẫn tưởng rằng, tôi mới là người cô ấy yêu nhất."
"Đến lượt ngươi rồi." Phương Mộc đột ngột nắm chặt đấm tay, thanh âm cũng bắt đầu run rẩy, "Tại sao ngươi muốn giết Liêu Á Phàm, chỉ bởi vì cô bé đã làm Ngụy Nguy ngã xuống đất?"
Giang Á đưa mắt chuyển hướng sang Phương Mộc, nhưng lại như hoàn toàn nghe không hiểu lời anh đang nói, như trước mờ mịt lầm bầm: ". . . . . . Mỗi lần cô ấy nhìn thấy những kẻ khiến người ta tức giận, những chuyện khiến người ta tức giận, đều nói, nếu bọn họ chết hết đi thì tốt rồi. . . . . .Thế giới này sẽ tốt đẹp hơn nhiều. . . . . . .Tôi không thể cứu cô ấy, nhưng tôi có thể cho cô ấy một thế giới càng lớn mạnh, tốt đẹp hơn thế giới của tôi. . . . . . "
"Hiện tại ngươi đã biết rồi đó, tất cả những việc ngươi làm này đều không hề có nghĩa gì." Phương Mộc cố gắng làm cho mình bình tĩnh trở lại, "Ngươi tự thú đi. Ta cam đoan ngươi sẽ nhận được xét xử công chính."
"Tự thú?" Giang Á tựa hồ vừa phục hồi lại tinh thần, nhắc đi nhắc lại hai chữ này, phảng phất như đang nghiềm ngẫm hàm nghĩ của hai chữ này, "Tự thú, tự thú. . . . . . "
Thình lình, Giang Á thoáng nở nụ cười. Liền sau đó, hắ