Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343179
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3179 lượt.
ng đất, nhưng anh vẫn không hề tránh né, cũng không chống cự, tùy ý chị Triệu ở trên người anh cuồng loạn mà đấm đá.
Thai Vĩ cùng Dương Học Vũ xông lên, kiên quyết kéo chị Triệu ra. Cho dù bị kéo dài tới góc tường, chị Triệu vẫn không chịu từ bỏ mà hướng Phương Mộc mãnh liệt đá hai chân. Mắt thấy mình bị hai người đàn ông vững vàng đè lại, chị Triệu cũng mất hết khí lực, ngồi bệt dưới đất lớn tiếng khóc rống.
"Tôi sai rồi, tôi sai rồi! Ta không nên tin cậu. . . . . . " Tiếng khóc la của chị Triệu trong phòng giải phẫu trống trải quanh quẩn thật lâu, "Ta không nên giao Á Phàm cho cậu. . . . . . Nên chết phải là tôi. . . . . . Không phải Á Phàm. . . . . . Con bé chỉ vừa có được cuộc sống tốt đẹp mà. . . . . . "
Khóe mắt Thai Vĩ cũng ươn ướt, y ra hiệu cho Dương Học Vũ, người nọ gật gật đầu, nâng cánh tay chị Triệu dậy, không để ý đến chị vẫn đấm đá khóc hô, đưa chị ta ra khỏi phòng giải phẫu.
Bên trong tạm thời trở lại yên tĩnh. Thai Vĩ thở hổn hển, xoay người đi tới bên cạnh Phương Mộc. Anh vẫn nằm trên mặt đất như trước, vẫn duy trì tư thế vừa rồi, không hề nhúc nhích.
Thai Vĩ ngồi xổm xuống, nâng đầu anh sang, nhìn từ trên xuống: "Cậu không sao chứ?"
Hai mắt Phương Mộc trợn tròn, trừng trừng nhìn Thai Vĩ, cả người run rẩy, trong cổ họng đột nhiên phát ra thanh âm hư hư.
Thai Vĩ sợ hãi, vội vàng đỡ Phương Mộc nửa ngồi xuống, cuống quít vỗ phía sau lưng anh.
"Cậu đừng làm anh sợ mà." Thai Vĩ vừa vỗ vừa nhìn sắc mặt Phương Mộc: "Muốn khóc cứ khóc ra, ngàn vạn lần đừng nén."
Thân thể Phương Mộc run rẩy càng kịch liệt, hai mắt cơ hồ muốn trồi khỏi hốc mắt, nhưng vẫn thủy chung cắn chặt ra, tựa hồ có thứ gì đó nặng ngàn cân kẹt trong lồng ngực.
Trong đôi mắt của anh cơ hồ muốn nhỏ ra máu, nhưng một nửa giọt nước mắt cũng không có.
"Anh đi gọi người, cậu đừng di chuyển, ngàn vạn lần đừng nhúc nhích!" Thai Vĩ nóng nảy, nhảy dựng lên chạy về hướng cửa, vừa mới cất bước, liền nhìn thấy Dương Học Vũ vội vã đẩy cửa vào.
"Phương Mộc," Dương Học Vũ nhìn anh tê liệt ngã trên mặt đất, vẻ mặt khiếp sợ, "Giang Á. . . . . . Đến tự thú rồi."
Trong đại sảnh lầu một bầu không khí khẩn trương, mười mấy cảnh sát như lâm đại địch, tay mỗi người đều đặt trên súng ngắn và côn điện, gắt gao nhìn chằm chằm người đàn ông một mình đứng ở cửa kia.
Trong cửa hông bên cạnh, Mễ Nam mang theo hộp dấu chân, cùng mấy cảnh sát vội vã tiến vào. Một khắc nhìn thấy Giang Á, Mễ Nam đầu tiên là kinh ngạc, lập tức đã bị lửa giận thiêu đỏ hai mắt, cơ hồ xông qua, xoay hộp dấu chân hung hăng nện trên đầu hắn.
Giang Á cũng không thèm nhìn tới những người khác, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm Phương Mộc được đám người Thai Vĩ vây quanh đi tới.
"Cô ấy đâu?" Giang Á lớn tiếng hỏi: "Nói cho tôi biết, cô ấy ở đâu?"
Phương Mộc rống lên một tiếng trầm đục, nhấc chân muốn nhào qua, bị Thai Vĩ gắt gao túm trụ. Phương Mộ vùng vẫy vài cái, rốt cuộc đưa tay đến bên hông Thai Vĩ rút súng.
Giang Á cư nhiên chẳng chút sợ hãi, tiến lên vài bước, biểu tình trên mặt cũng gần như cuồng loạn.
"Cô ấy ở đâu. . . . . . ? ?"
Dương Học Vũ một bước dài xông đến, nhanh gọn lật ngược Giang Á, đem tay bắt chéo sau lưng, gọi các đồng sự khác: "Còng lại!"
Trong đại sảnh nhất thời một mảnh hỗn loạn mười mấy cảnh sát vội thành một đoàn, vài người đang ngăn chặn Phương Mộc cố gắng đoạt súng, mấy người khác thì vây quanh Giang Á đang bị ấn trên mặt đất, ba chân bốn cẳng còng tay hắn lại.
Hai người đàn ông đều không ngừng giãy giụa, hung ác nhìn chằm chằm lẫn nhau, tựa hồ đều đang khát vọng chỉ trong giây tiếp theo có thể đẩy đối phương vào chỗ chết.
"Mày đã đưa cô ấy đi đâu rồi?" Mặt Giang Á dán trên mặt đất, tiếng rít kiệt lực quát, "Tao biết mày muốn làm gì, dùng Ngụy Nguy áp chế tao? . . . . . ."
"Mày câm miệng cho tao!" Dương Học Vũ hung hăng đập đánh lên đầu hắn, "Mày muốn tự thú đúng không? Được, tao cho chuẩn bị chỗ tốt cho mày rồi!"
"Cô ấy là bệnh nhân! Mày quá hèn hạ!" Giang Á đầy mặt đều là tro bụi, liều mạng giãy giụa thân thể, "Mày giao Ngụy Nguy ra đây, tao sẽ tự thú, bằng không mày đừng mong tao mở miệng!"
"Đây không phải là chuyện mày có thể quyết định đâu!" Dương Học Vũ cắn răng, túm tóc Giang Á kéo hắn lên, "Rồi mày xem tao có thể làm cho mày mở miệng hay không!"
"Buông hắn ra!" Phương Mộc đột nhiên ngừng tranh đấu, dùng sức đẩy đám người Thai Vĩ ra.
Dương Học Vũ kinh ngạc nhìn anh: "Cái gì?"
"Tôi muốn cùng hắn nói chuyện một mình." Phương Mộc giơ một ngón tay chỉ hướng Giang Á, "Mở còng tay ra."
Thai Vĩ lập tức cự tuyệt: "Không được."
"Anh sợ em giết hắn, hay sợ hắn giết em?"
"Cả hai." Thai Vĩ hạ giọng, "Hắn đã ở trong tay chúng ta rồi, vì Á Phàm báo thù rửa hận là chuyện sớm muộn. . . . . . "
"Không, anh không biết hắn đâu." Phương Mộc lắc đầu, "Anh cũng không biết người phụ nữ đó có ý nghĩa với hắn như thế nào."
Thai Vĩ sửng sốt, thoáng trầm ngâm một chút, nhẹ nhàng gật đầu với Phương Mộc.
Vài phút sau, Phương Mộc cùng Gi