Tác giả: Sidney Sheldon
Ngày cập nhật: 22:49 17/12/2015
Lượt xem: 1342415
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2415 lượt.
ền Đây. Không thể có sự giải thích nào khác. Vậy là ông ta đã tìm ra.– Phải đấy, - bà điềm đạm nói. - Lẽ ra tôi phải nói trước với ông. Tôi sẽ giải thích tất cả khi ông trở về. Có tin gì mới về con bé không?– Chưa, nhưng cô ta khó mà trốn lâu được. Cả nước Tây Ban Nha đang cùng tìm kiếm cô ấy.– Có gì mới nhớ báo tôi ngay. Bà dập nhanh máy.Alan Tucker lặng lẽ nhìn ống nói câm lặng trong tay. Quả là một người đàn bà lạnh lùng, ông cảm phục nghĩ. Không biết bà ta sẽ cảm thấy ra sao khi có một bạn tình?Ta đã sai lầm khi phái hắn đi, Elien Scott nghĩ. Phải làm gì để hãm hắn lại.Rồi sẽ làm gì đối với cô gái?Một tu sĩ. Chừng nào gặp nó hẵng hay. Tiếng người thư ký vang trong máy điện thoại nội bộ.– Khách đang đợi bà ở văn phòng, thưa bà Scott.– Tôi đến đây Lucia và Rubio tiếp tục băng rừng, chốc chốc lại vấp ngã, mặc cho gai góc cản chân, rắn rết đe dọa, thêm mỗi bước là thêm mỗi xa kẻ thù.Cuối cùng, Rubio nói:– Dừng đây được rồi. Chúng không đuổi nữa Đâu.Họ đang ở trên núi cao, giữa rừng rậm.Lucia ngả lưng xuống đất, cố lấy lại hơi. Trong óc bỗng hiện lên cảnh tượng khủng khiếp vừa được chứng kiến. Tomas gục ngã không một lời trối trăng. Cái bọn khốn ấy định giết hết tụi mình Đây, Lucia nghĩ:Lý do duy nhất giải thích cho việc cô còn sống sót là sự có mặt của người đàn ông ngồi bên cô.Cô nhìn Rubio khi anh đứng dậy đi xem xét xung quanh.– Ta có thể nghỉ hết đêm ở Đây thưa sơ.– Phải đấy. - Cô nóng lòng muốn đi, nhưng lại biết mình cũng cần nghỉ ngơi.Như đọc được ý nghĩ cô, Rubio nói:– Chúng ta sẽ đi tiếp vào lúc bình minh.Lucia thấy cồn cào trong bụng. Thậm chí mới nghĩ vậy thôi, Rubio đã lên tiếng:– Chắc sơ phải Đói lắm. Tôi sẽ đi kiếm chút gì về ăn. Sơ có yên tâm ở Đây một mình không? .– Vâng, sẽ tốt thôi.Người đàn ông to lớn khom người ngồi xuống bên cô.– Xin sơ đừng quá lo sợ. Tôi hiểu. Đối với sơ, sẽ khó khăn biết bao khi trở lại thế giới này sau bao năm giam mình trong tu viện. Mọi thứ chắc đều hết sức xa lạ.Lucia nhìn anh ta, nói với giọng lãnh đạm:– Tôi sẽ cố làm quen với nó.– Sơ thật dũng cảm, thưa sơ. - Anh đứng dậy. - Tôi quay về ngay thôi. .Cô nhìn theo Rubio biến mất trong rừng cây. Đã tới lúc phải có một quyết định, và cô có hai lựa chọn. Có thể trốn ngay lúc này, tới một thị trấn gần nhất, bán cây thánh giá để có hộ chiếu và tiền sang Thụy Sĩ. Hoặc là ở lại với người đàn ông này cho tới khi tránh hẳn được bọn lính. Như thế an toàn hơn, Lucia quyết định.Cô nghe tiếng động trong rừng và quay lại. Đó là Rubio, miệng tươi cười.Chiếc mũ bê rê đầy cà chua, nho và táo.Anh ngồi xuống bên cô.– Bữa sáng Đây. Một con gà béo thì dễ ợt, nhưng nếu nhóm lửa để nướng thì sẽ lộ mất. Ngay sườn núi này có một trang trại.Lucia nhìn chằm chằm những thứ trong mũ.– Nhiều đấy nhỉ. Tôi đang Đói mềm Đây.– Ăn thử xem. - Anh đưa cô một quả táo.Ăn xong, Rubio thao thao trong khi Lucia mê mải với những tính toán của mình, chẳng để ý gì.– Mười năm. Sơ nói là đã ở trong tu viện mười năm?– Sao cơ? - Lucia giật mình.– Sơ đã ở tu viện mười năm rồi?– Ổ, đúng thế.– Vậy thì sơ sẽ chẳng biết được những gì đã xảy ra suốt thời gian Đó. - Anh lắc lắc đầu.– Dạ .... không.– Mười năm qua thế giới đã thay đổi kinh khủng sơ ạ.– Thật thế ư?– Franco đã chết rồi. - Rubio nói hào hứng.– Chết thế nào được?– Ồ, Đúng thế đấy. Chết hồi năm ngoái.Và chỉ định Juan Carlos làm người kế tục mình Lucia nghĩ bụng.– Sơ có thể rất khó tin, nhưng lần đầu tiên đã có một người bước lên mặt trăng. Sự thực Đúng thế.– Thật á? - Đúng ra là hai cơ. Tên của họ là gì nhỉ? NeilArmstrong và Buzzsomething.– Ồ phải. Những người Bắc Mỹ. Và còn có một chiếc máy bay hành khách bay nhanh hơn cả tiếng động.– Không thể tin được. - Mình muốn nhảy ngay lên chiếc Concorde Đó.Rubio thì như đứa trẻ, sung sướng được đưa Lucia tới những sự kiện của thế giới.– Ở Bồ Đào Nha đã nổ ra một cuộc cách mạng và ở Mỹ, tổng thống Nixon đã dính líu vào một vụ tai tiếng lớn và phải từ chức.Rubio thật dễ mến, Lucia nghĩ.Anh lấy ra gói thuốc lá Ducados, loại thuốc đen, hút khá nặng của Tây Ban Nha.– Hy vọng tôi hút thuốc sẽ không làm cô khó chịu.– Không sao, - Lucia nói, - cứ tự nhiên.Cô nhìn anh châm thuốc, và khi khói thuốc bay vào mũi, cô thấy thèm quá.– Tôi thử một điếu có được không?– Cô muốn thử một điếu thuốc lá? Thật không?– Chỉ để biết nó ra làm sao thôi mà, Lucia làm vẻ ngượng ngùng.– Ồ, được chứ.Anh chìa gói thuốc ra. Cô rút một điếu đặt lên miệng, và anh châm lửa.Lucia rít sâu một hơi. Khi khói thuốc tràn đầy buồng phổi cô cảm thấy tuyệt vời.Rubio nhìn cô, bối rối.– Té ra là mùi vị thuốc lá như vậy. - Cô ho.– Sơ có thích không?– Không hẳn, nhưng ...Lucia hút tiếp một hơi dài nữa. Trời, cô nhớ nó biết bao. Nhưng cô hiểu mình phải cẩn thận. Không thể để anh nghi ngờ. Vì thế, cô dập điếu thuốc một cách vụng về giữa hai ngón tay. Cô mới chỉ ở tu viện ít tháng, song dầu sao Rubio cũng Đúng. Trở lại thế giới bên ngoài thật kỳ lạ. Cô tự hỏi không biết Megan, Gracielia đang làm gì. Điều gì đã đến với sơ Theresa? Liệu bà ta có bị bọn lính bắt không?Mặt Lucia bắt đầu cay cay. Một đêm dài đầy căng thẳng