Tác giả: Sidney Sheldon
Ngày cập nhật: 22:49 17/12/2015
Lượt xem: 1342516
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2516 lượt.
chối, bước đường công danh của anh đến đó chấm dứt và chấm dứt luôn cả chuyện lấy vợ. Đó là năm năm về trước. Năm năm với những hiểm nguy và những vụ thoát hiểm diệu kỳ, năm năm đầy xáo động của cuộc chiến đấu cho một mục đích mà anh tha thiết tin yêu. Giờ đây anh đang phải trốn khỏi cảnh sát, lại phải gánh thêm một bà sơ câm và ngớ ngẩn đi xuyên Tây Ban Nha.– Ta đi tiếp theo đường này. - Anh nói với Graciela, thận trọng không chạm vào tay cô.Họ bỏ phố chính sang phố nhỏ Sanvaientin. ở góc phố là một cửa hiệu bán nhạc cụ.Ricardo nói:– Tôi có một ý kiến. Sơ đợi ở đây, tôi sẽ quay lại ngay.Anh vào cửa hiệu, bước đến chỗ người bán hàng.– Xin được phục vụ ông! - Người ấy vồn vã.– Tôi muốn mua hai cây đàn ghita.– Ông thật may mắn. Cửa hàng chúng tôi vừa nhập vài cây loại Ramrezes.Loại tốt nhất đấy.– Có lẽ, tôi muốn một loại khác, chất lượng không cẩn đến mức đó. Bạn tôi và tôi chơi tài tử thôi mà.– Xin như ý, thưa ông. Loại này nhé? - Anh ta bước sang một góc khác bày đến chục chiếc ghita. - Hai cây Kono này tôi chỉ lấy ông mười ngàn peseta.– Ổ, không. - Ricardo chọn hai chiếc loại rẻ tiền.– Loại này chơi cũng hay lắm ...Vài phút sau, Ricardo bước ra phố với hai cây đàn, anh những mong sơ Graciela đã bỏ đi, nhưng cô vẫn đứng đó., bất động chờ đợi. Ricardo mở nút chiếc dây đeo trên một cây đàn, đưa cho cô.– Đây, sơ khoác cái này lên vai.Cô tròn mắt nhìn anh.– Sơ không lo phải biểu diễn. Ricardo kiên nhẫn.– Chỉ để ngụy trang thôi mà.Cô miễn cưỡng cầm lấy nó. Họ đi theo những đường phố ngoằn ngoèo của Segovia dưới một chiếc cầu cạn được người Roman xây dựng từ nhiều thế kỷ trước.Ricardo quyết định thử một lần nữa.– Sơ có thấy cái cầu cạn này không? Chẳng hề có chút xíu xi măng nào giữa những khối đá. Truyền thuyết khẳng định nó được ma quỷ xây nên hàng nghìn năm về trước, đá chồng lên đá, chẳng có gì gán chúng với nhau ngoài phép mầu của quỷ. - Anh nhìn cô, hy vọng sẽ có một phản ứng.Chẳng có gì hết.Chết quách đi cho rồi, Ricardo Meliado nghĩ. Thua Lính dân vệ xuất hiện khắp nơi. Mỗi khi đi qua chúng, Ricardo lại làm như đang say sưa nói chuyện với Graciela nhưng hết sức tránh đụng vào cô.Số cảnh sát và quân đội như mỗi lúc một đông thêm, nhưng Ricardo vẫn thấy yên tâm. Họ đang lùng bắt một bà sơ mặc đồ tu sĩ và một nhóm người của Jaime Miro chứ chẳng có lý do gì để nghi ngờ hai du khách trẻ trung mang đàn ghita.Rồi anh thấy đói bụng. Dù sơ Graciela không nói anh chắc cô cũng đói như anh. Họ đi tới một quán cà phê nhỏ.Chúng ta nghỉ chân ở đây và kiếm chút gì ăn.Cô đứng đó nhìn anh.Anh thở dài đánh sượt:– Thôi đấy, tùy cô.Anh bước vào quán. Một lát sau Graciela cũng theo vào.Ngồi xuống, Ricardo hỏi:– Cô muốn gọi gì?Không đáp. Cô làm anh tức điên, gọi bừa:– Cho hai súp thỏ và hai xúc xích.Khi món ăn được mang tới, Graclela chỉ ăn thứ gì đặt trước mặt. Anh để ý thấy cô ăn một cách tự động, không hứng thú, cứ như buộc phải theo nghĩa vụ.Nhũng người đàn ông ở những bàn khác đang chằm chằm nhìn hai người. Cũng không thể trách họ được.Dầu cho thái độ sưng sỉa của Graciela, cứ mỗi lần nhìn vào cô, Ricardo vẫn thấy nghèn nghẹn ở cổ, và anh lại thầm rủa cái sự đa tình của mình.Cô là con người bí ẩn được chôn giấu sau một loại tường không thể xuyên thủng được. Ricardo Meliado đã biết hàng đống cô gái xinh đẹp nhưng không ai trong số họ tác động đến anh theo kiểu này. Có cái gì đó hầu như huyền bí trong vẻ đẹp của cô. Điều trớ trêu là anh tuyệt đối không hiểu cái gì ẩn giấu đằng sau bề ngoài tảng đá biết thở kia. Cô ta thông minh hay ngu đần? Hấp dẫn hay tẻ ngắt? Lạnh lùng hay nồng nàn” Mình nghĩ cô ta ngu đần, lạnh lùng và tẻ ngắt, Ricardo nghĩ, nếu không mình sẽ chẳng chịu mất cô ta. Cứ làm như mình từng có cô ấy không bằng. Cô ấy thuộc về Chúa. Anh nhìn đi hướng khác, sợ rằng cô có thể phát hiện ra ý nghĩ của mình.Đến lúc phải lên đường. Ricardo trả tiền rồi họ cùng đứng dậy. Trong khi đi, anh thấy Graciela có vẻ tập tễnh. Phải tận dụng phương tiện khác, anh nghĩ, đường còn xa.Ra tới ngoại vi thị trấn, họ gặp đoàn xe ngựa của dân Digan, cả thảy bốn chiếc, được trang hoàng lòe loẹt. Đằng sau mỗi xe là phụ nữ và trẻ con, tất cả đều mặc trang phục người Digan.Ricardo nói:– Sơ đợi ở đây Tôi sẽ cố gắng xin đi nhờ. - Anh tiến đến người lái chiếc xe đầu, một người đàn ông vạm vỡ, mặc đầy đủ trang phục của dân Digan, đeo cả vòng tai.– Kính chào ông. Tôi sẽ rất biết ơn nếu ông rộng lòng cho tôi và vợ chưa cưới của tôi đi nhờ xe.Người đàn ông nhìn qua chỗ Graciela đang đứng. - Có thể được Thế anh chị đi đâu?– Tới vùng núi Guadarrama.– Tôi chỉ có thể đưa anh chị đến Abaio thôi.– Thế cũng quý lắm rồi, cảm ơn ông.Ricardo bắt tay người Digan và đặt vào tay ông ta ít tiền.– Lên xe cuối nhé. Ông ta dặn theo.– Cảm ơn ông.Ricardo quay lại chỗ Graciela đang đợi.– Những người Digan này sẽ cho ta đi nhờ tới Abaio.– Anh bảo cô. - Ta sẽ lên xe cuối.Trong một giây, anh tin chắc cô sẽ từ chối. Sau một lát do dự một chút, cô đi theo anh.Có tới sáu người Digan trong xe, và họ thu xếp chỗ cho hai người. Ricardo định giúp Graciela trèo lên xe nhưng lú