Tác giả: Agatha Christie
Ngày cập nhật: 22:52 17/12/2015
Lượt xem: 1341852
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.
xanh lưu li nhạt và đang được bà Westholme lên lớp về những cải cách mới trong luật ly hôn.
Những người hầu đi ra, đi vào chuẩn bị cho bữa ăn tối. Cả gia đình nhà Boynton ở tít tận phía cuối lều, đang đọc sách. Mahmoud xuất hiện, béo tốt, chải chuốt, luôn mồm ca thán, chê trách. Người ta đã chuẩn bị sẵn một tiệc trà nhưng mọi người lại bỏ đi hết … Chương trình thế là bị thay đổi hoàn toàn … Một chuyến đi thăm bổ ích tới kiến trúc Nabatean.
Sarah vội vàng nói là tất cả mọi người đã có một buổi chiếu rất vui vẻ.
Cô quay về lều của mình tắm rửa để chuẩn bị ăn tối. Trên đường về, cô dừng lại trước cửa lều của tiến sĩ Gerard, khẽ gọi:
- Tiến sĩ Gerard.
Không có tiếng trả lời. Cô nhấc tấm màn chắn cửa lều lên và nhìn vào bên trong. Ông tiến sĩ đang nằm bất động trên giường. Sarah nhẹ nhàng rút lui, hy vọng là ông đang ngủ.
Một người hầu tiến về phía cô và chỉ vào trong chiếc lều to. Bữa tối đã được dọn ra rồi. Cô lại quay xuống. Tất cả mọi người đã ngồi túm lại với nhau quanh chiếc bàn ăn ngoại trừ tiến sĩ Gerard và bà Boynton. Một người hầu được cử đi báo cho bà Boynton biết rằng bữa tối đã sẵn sàng. Bỗng nhiên người ta nghe thấy những tiếng kêu hoảng hốt. Hai người hầu đang khiếp sợ lao như tên bắn vào lều. Họ nói tiếng Á rập với người phiên dịch vẻ kích động mạnh.
Mahmound nhìn xung quanh mình bối rối đi ra ngoài. Chỉ trong một tích tắc. Sarah đã đi cùng với anh ta.
- Có chuyện gì vậy? – Cô hỏi.
Mahmoud trả lời:
- Abdul nói là quý bà đó ốm nặng. Bà ta không cử động được.
- Được, để tôi đi xem sao?
Sarah bước vội theo Mamound, cô leo dốc và cứ thế đi cho đến khi cô tới gần cái hình người phì nộn đang ngồi trong chiếc ghế. Cô chạm vào bàn tay múp míp của bà ta cúi xuống tìm mạch …
Khi cô đứng thẳng được dậy, mặt cô tái xanh.
Sarah quay trở lại căn lều to. Cô dừng lại một chút trước ngưỡng cửa ra vào, nhìn về phía đám người đang ngồi đầu kia của bàn ăn.
Cô thấy mình đang nói bằng cái giọng cộc lốc và không được tự nhiên.
- Tôi rất lấy làm tiếc, - Cô lên tiếng. Cô buộc mình phải nói cái tin đó với mọi người lớn tuổi nhất trong gia đình nhà Boynton là Lennox. - Mẹ của ông đã chết, thưa ông Boynton.
- Và cứ như thể đang đứng cách họ rất xa, cô đưa mắt tò mò quan sát từng khuôn mặt của năm thaàh viên trong gia đình ấy, mà đối với họ cái thông báo trên là đồng nghĩa với từ tự do …
Đại tá Carbury mỉm cười và nâng cốc với tất cả các vị khách đang ngồi tại bàn ăn
- Ah, xin chúc mừng tội ác !
Thám tử Hercule Poirot hấp háy mắt khi thấy món bánh mì nướng xuất hiện thật đúng lúc.
Ông đã tới Amman mang theo bức thư giới thiệu của đại tá Raca tới cho đại tá Carbury.
Về phần mình, đại tá Carbury tỏ ra rất thích thú được tiếp đón một nhân vật nổi tiếng thế giới mà tài năng đã làm cho bạn ông và những đồng nghiệp của họ trong cơ quan Tình báo rất mực khâm phục.
- Đây là một vụ án ít nhiều phải sử dụng tới khả năng suy đoán tâm lý mà tôi nghĩ là ông từng gặp!, - đại tá Race đã viết vậy khi nói tới vụ giết người ở Shaitana.
- Chúng tôi sẽ trình bày với ông tất cả những gì có liên quan mà chúng tôi tìm thấy, - đại tá Carbury nói, tay vân vê bộ râu mép đã có phần lưa thưa của mình. Đó là một người đàn ông ăn vận lôi thôi, cao mức trung bình, dáng người to bè, với cái đầu đã bị hói một nửa và đôi mắt xanh nhạt lơ đãng. Trông ông chẳng có chút gì giống một người lính. Thậm chí ông còn không có vẻ lanh lợi nữa. Trông ông hoàn toàn không giống như một người đang thi hành pháp luật như mọi người thường nghĩ. Thế mà ở Transjordania này, ông lại là một người rất có quyền lực.
- Đâylà Jerash, ông nói - Ông có quan tâm không ?
- Tôi quan tâm tới tất cả mọi thứ.
- Đúng, đại tá Carbury nói – Đó là cách duy nhất để đối phó với cuộc dời này. Rồi ông ngừng lời.
- Nào cho tôi biết đi, ông có thấy là cái công việc rất đặc biệt này đã giúp ông có cơ hội được đi đây đi đó không ?
- Sao cơ ?
- Ồ, thôi thì cứ nói thẳng. Đã bao giờ ông đến một nơi nào đó để điều tra vì phải đi tìm hiểu những xác chết thì ông lại có được cơ hội nghỉ ngơi chưa ?
- Chuyện đó có xảy ra rồi, vâng, mà không chỉ một lần đầu.
- Hừm, - đại tá Carbury nói nhưng mắt lại nhìn lơ đãng đâu đó.
Ông bỗng xoay mình thật nhanh như để tỉnh táo.
- Tôi rất tiếc vì ở đây lại mới xảy ra một vụ án. – Ông nói.
- Thật sao ?
- Vâng, ở chính Amman này. Một lệnh bà người Mỹ. Bà ta đến Petra cùng với gia đình. Bà ta bị đau tim nhưng vẫn gắng sức đi trong cái nóng bất thường này, bà ta không thể hình dung nổi những vất vả trong chuyến đi, tim phải làm việc quá căng - thế là bà ta nghẻo !
- Ở đây, ở Amman này sao ?
- Không hẳn là vậy, dưới Petra. Ngày hôm nay họ đã mang xác bà ta tới.
- À !
- Mọi việc rất bình thường, rất tự nhiên giống như trên trái đất này chuyện gì cũng có thể xảy ra được, chỉ có điều …
- Điều gì cơ ?
Đại tá Carbury đưa tay gãi chiếc đầu hói của mình.
- T