Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342594
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2594 lượt.
hi hộp thư điện tử 163 và một dãy số di động.
Là số máy Ninh Vũ Hân đã liên lạc trước khi chết. Số máy mà Lý Thân nhìn thấy trước khi chú em họ Lý Viễn Hâm mất tích!
“Tôi Na Lan, là bạn của Ninh Vũ Hân. Muốn liên lạc với anh (chị). Số máy của tôi là 13564523763”
Đó là nội dung bức thư điện tử mà Na Lan gửi cho người ấy. Cô không biết nhiều, cũng không muốn vội tự giới thiệu thêm, sợ người ấy sinh nghi. Đồng thời cũng không úp mở so dè, khiến họ càng dễ sinh nghi.
Nhấp “send” xong, cô lập tức gọi điện cho Tần Hoài.
Tần Hoài im lặng một lát rồi hỏi: “Cô nghĩ xem làm thế có ổn không? Có nên báo trước cho Ba Du Sinh không?”.
Na Lan: “Tôi cũng hơi do dự, nhưng vì Ba Du Sinh đã có số di động ấy từ lâu, cũng từng gọi điện cho họ nhưng đối phương không tiếp. Rõ ràng vì một lý do nào đó mà người ta không muốn tiếp xúc với cảnh sát.”
“Ví dụ, từng có tiền án.”
“Rất có thể. Thậm chí giữ vai trò chẳng hay hớm gì trong vụ án năm xác chết.”
Tần Hoài nói: “Thế thì, cô liên lạc riêng với kẻ ấy sẽ rất lắm rủi ro.”
Na Lan thấy ấm lòng vì nhận ra Tần Hoài thật sự lo lắng cho cô. Cô dịu dàng nói: “Tôi đang không nấp ở trên đảo, nhưng vẫn an toàn, vả lại cũng chỉ là gửi cho người ấy số máy của tôi, chưa chắc đối phương có đủ tài để từ đó lần ra tôi.”
Tần Hoài lại nghĩ ngợi, rồi nói: “Giả sử liên lạc được với họ, thì dù gấp đến mấy cô cũng đừng một mình đi gặp họ, cứ chờ tôi về đã. Cô phải hứa với tôi điều này, nếu không…”
“Nếu không thì sao?” Na Lan cố ý trêu anh ta.
“Nếu không tôi sẽ nuốt lời hứa, sẽ không đưa cô đi đảo Hải Nam bơi lặn nữa!”
Na Lan cười: “Chỉ có chiêu này thôi à? Được, tôi hứa… à, chờ đã.”
Hộp thư điện tử bảo có thư mới. Hồi âm của một nhân vật bí hiểm kia.
“Tôi biết cô. Cô đang ở đâu?”
Chỉ vỏn vẹn ngần ấy chữ. Không ký tên, không hỏi han gì hết.
Na Lan nói: “Đã trả lời.”
Tần Hoài: “Họ nói gì?”.
“Nói là có biết tôi, và hỏi tôi đang ở đâu.”
Có thể nghe thấy tiếng thở gấp của Tần Hoài ở đầu bên kia: “Liệu hắn có phải hung thủ đã giết Vũ Hân không? Hắn vội vã muốn biết về cô, cũng nhằm trừ khử cô?”.
“Nhưng, tại sao phải thế? Nếu hắn đúng là hung thủ giết Vũ Hân, tại sao hắn không chờ tôi ở nhà Vũ Hân rồi tấn công luôn? Cần gì phải chờ đến bây giờ?”
“Có thể lúc đó hắn thấy thương hại cô. Bây giờ đã khác, vì cô đã biết quá nhiều.”
Na Lan than thở: “Nhưng tôi có cảm giác, ngoại trừ một chuyện bát nháo lộn xộn, thì vẫn chưa biết thêm tình tiết nào về vụ án năm xác chết, vụ việc Diệc Tuệ, vụ án Vũ Hân cả!”.
“Chuyện này không mấy liên quan đến việc cô thật sự biết những gì, mà vấn đề là người ta cho rằng cô đã biết đến đâu. Cô nên nhớ, buổi tối hôm nọ cô lén vào văn phòng của Vũ Hân, đã thu hút mấy tên ma quỷ bám theo.”
“Khiến tôi đành phải làm con ma bí mật!”
“Cô định trả lời họ ra sao?”
“Còn biết làm gì nữa? Tôi được nhiên sẽ hẹn gặp họ.”
“Tôi Na Lan đây.” Chưa đầy ba phút sau khi gửi thư trả lời, di động cô đã đổ chuông, một số máy lạ hoắc gọi đến.
“Tôi đã biết cô.” Nam giới, đặc chất giọng miền Nam, rất trầm và nặng nề, có vẻ như thừa nhận mình có lỗi.
Na Lan định hỏi: sao anh biết tôi? Nhưng cô cho rằng điều này chưa cần thiết. Đối phương nói tiếp luôn: “Ninh Vũ Hân có nói với tôi về cô.
“Trước khi cô ấy chết?”
“Đúng, trước khi chết.” Giọng người ấy trầm trầm hơi run run. Vì đau buồn hay vì sợ hãi?
“Anh quen Vũ Hân à?”
“Không quen, hai bên chỉ liên lạc với nhau thôi. Cô ấy nói mình mắc sai lầm tương đối nghiêm trọng, cho nên không thể gắn bó với Tần Hoài nữa, và cô sẽ sang thế chỗ. Cô ấy còn nó mình sẽ trao đổi kỹ với cô, sẽ cảnh báo cô. Tôi nói như thế, cô có thể yên tâm rồi chứ?”
Vũ Hân đã mắc sai lầm gì? Vì điều tra vụ án năm xác chết? Hay vì yêu Tần Hoài?
“Nhưng tại sao cô ấy tìm ra anh?”
“Không phải cô ấy tìm tôi, mà tôi chủ động tìm cô ấy! Tối biết cô ấy đã đi gặp Điền Uyển Hoa… tôi cũng thừa biết Uyển Hoa đến Giang Kinh rồi liên lạc với Vũ Hân: Uyển Hoa cho tôi biết Vũ Hân đã đến gặp cô ấy. Có điều, Uyển Hoa không biết toi là ai, mà chỉ biết tôi có quen Trảm Quân… Đúng, tôi có quen Trảm Quân và cả Lý Viễn Hâm nữa.”
“Xem ra, anh đúng là người biết rõ mọi tình tiết! Chắc anh đã sớm liên lạc với công an…”
“Không được!” Giọng đối phương bỗng ré lên đến vài quãng tám: “Hế tiếp xúc với cảnh sát là tôi đi đời. Hiểu không? Tôi… có rất nhiều vấn đề, cho nên luôn phải giấu mặt, trốn tránh cảnh sát và trốn tránh cả các vị nữa.”
Na Lan cảm thấy “vấn đề thật sự” đang nằm ở logic của anh ta, nghe không xuôi tai, nhưng trước khi biết rõ sự thật thì cô có căn cứ gì mà phán đoán?
“Bọn chúng là ai?”
“Sao này cô sẽ biết. Tôi và cô cùng điều tra cho rõ, sau đó tôi sẽ đi, còn cô cứ việc giao thiệp với cảnh sát. Nếu tôi chạm trán cảnh sát thì đời tôi coi như tàn.” Na Lan nghe rõ tiếng thở hổn hển ở đầu bên kia, cứ như cảnh sát đang ập tới. “Đôi lúc tôi nghĩ mình bị báo ứng thật, ý tôi là mấy người bị chết kia, và cả tôi nữa, tròn ba năm nay tôi lang thang như c