Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342614
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2614 lượt.
h mắt mơ hồ. Anh ta cảm thấy mình đã nói quá nhiều. Tần Hoài hiểu ý, xua tay nói: “Anh đừng kể tiếp nữa, dù sao chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến tôi.”
“Mẹ kiếp! Chuyện này xảy ra đã ngần ấy năm, có là gì nữa đâu? Chú em Viễn Hâm kể với tôi đầy vẻ bí hiểm. Ngày hôm sau bỗng có người đến tìm chú ấy. Gã này nhỏ con, cằm nhọn hoắt, thoạt nhìn rất giống con chuột, tôi chẳng mấy thiện cảm với hắn. Mấy ngày qua sắc mặt Viễn Hâm tối sầm, bây giờ thấy khác hẳn, chú ấy càng nhăn nhó cứ như chực khóc. Hai người trở về lán trại hồi lâu không thấy ra. Tôi không yên tâm, bèn bỏ dở công việc chạy về, đến cửa, nghe thấy cả hai đang cãi nhau to, không rõ tranh chấp thứ gì
mà sắp đánh nhau đến nơi. Tôi lập tức chạy ra công trường gọi mấy anh kiêm nhiệm bảo vệ cùng xông vào lán trại lôi thằng cha kia ra. Trong lúc giẳng co, di động của hắn rơi xuống đất, tôi nhặt lên nhìn thấy sau lưng di động có dán một hàng chữ số, tôi cố nhớ lấy rồi ghi lại. Đoán rằng đó là số máy của hắn, hắn sợ quên nên tự ghi lại.”
Chắc đó không phải số máy thường xuyên dùng.Tần Hoài nghĩ bụng.
Lý Thần sờ túi quần rút cái ví, rồi lấy ra mảnh giấy nhàu nát đưa cho Tần Hoài. Anh vờ như vì ánh đèn quá yếu, cố ý nhìn lâu một chút để ghi nhớ dãy số này.
Lý Thân nói tiếp: “Vài hôm sau Viễn Hâm lại đi, lẳng lặng không chào ai. Bấy giờ chúng tôi có cảm giác nó sẽ không bao giờ trở lại nữa.” Đôi mắt Lý Thân ròng ròng hai hàng lệ.
“Sao anh không báo với cảnh sát và cho họ biết cả số máy này nữa?” Tần Hoài hỏi.
“Đã nhiều lần tôi định đi báo cảnh sát, nhưng sau khi gã kia đi rồi, Viễn Hâm dặn dò, mà gần như là van xin, rằng nếu tôi muốn sống thì tuyệt đối đừng cho ai biết số máy này, kể cả cảnh sát. Lúc đó tôi không mấy để ý, nhưng sau khi Viễn Hâm gặp nạn, tôi nhớ lại câu nói ấy, toàn thân toát mồ hôi, đâu dám mạo hiểm làm gì!”
“Nhưng bây giờ anh lại cho tôi biết. Anh có nói với ai khác không?” Tần Hoài hỏi rất tình cảm.
Lý Thân như chợt tỉnh ra, nhìn Tần Hoài rất lâu rồi lắc đầu nói: “Không! Thật thế. Tôi giữ kín ba năm trời, đến là khổ, cho nên hôm nay phải nói ra cho bằng hết. Này! Anh sẽ không bán đứng tôi đấy chứ?”.
Tần Hoài đứng bên kia bàn, đưa tay sang vỗ vai Lý Thân, nói: “Tôi bán đứng anh cho ai được?”.
Na Lan nhận được số di động do Tần Hoài gửi tin nhắn cho, cô lại nhắn tin cho Ba Du Sinh, và hiểu rằng mình còn phải tiếp tục chờ đợi. Phía sau có tiếng bước chân. Là Tần Mạt.
Na Lan nghĩ khác với Tần Hoài, cô cho rằng cần phải để cho Tần Mạt ra khỏi nỗi ám ảnh kia chứ không nên cách ly với xã hội, phải gắng tối đa hòa nhập với cuộc sống thường ngày. Tuy vẫn có khả năng xảy ra chuyện tái phát ác tính, nhưng tăng cường hoạt động vẫn là có lợi hơn đối với Tần Mạt. Đây là lần thứ ba cô đưa Tần Mạt ra khỏi tầng hầm, điều bất ngờ là sự việc tiến triển rất thuận lợi. Tần Mạt không lên cơn nữa, và cũng không nói điều gì bất bình thường, chỉ đi dạo khắp chốn hoặc lẳng lặng ngồi trước cửa sổ ngắm nhìn hồ nước. Lúc này cô ta đi đến bên đàn piano.
Na Lan không rõ hiện giờ để cho Tần Mạt trở lại với cây đàn liệu có nóng vội quá không. Nhưng cô hiểu rằng cây đàn piano là sự sống
của Tần Mạt, nếu cô bé lại có thể gắn bó với nó thì sẽ rất có ý nghĩa.
Tần Mạt lặng lẽ cúi nhìn cây đàn, Na Lan nhẹ nhàng nói: “Nghe anh Hoài nói gần đây mới lên dây lại cho chuẩn, cô chơi thử xem?” Cô quan sát kỹ Tần Mạt và mở nắp đàn. Ánh mắt Tần Mạt dường như hơi sáng lên, long lanh.
Na Lan lại nói: “Tiếc rằng tôi mù piano, cô không muốn chơi thử à?”.
Rõ ràng là Tần Mạt hiểu cả, cô bé hơi lưỡng lự, rồi từ từ đưa tay ra, nhấn một phím nốt Son âm vực cao.
Ngay sau đó là một tiếng kêu kinh hãi, Tần Mạt hai tay bịt tai, toàn thân run rẩy quỳ sụp xuống sàn, nước mắt giàn giụa. Na Lan vội đỡ cô dậy, nào ngờ Tần Mạt đưa tay túm chặt tóc Na Lan giật mạnh như muốn rứt da đầu cô ra. Na Lan định giằng co chống lại nhưng cô chợt nghĩ ngay: không nên hành động theo lối bản năng với Tần Mạt, mình cần suy nghĩ thêm.
Tiếng đàn đã tác động đến hệ thần kinh vốn đang mất thăng bằng. Đã quá lâu cô bé không chơi đàn, trước đây chơi đàn là những giờ phút tươi đẹp nhất cuộc đời, lúc này nội tâm cô bé đang chống lại, chứng tỏ cô bé vẫn đang sống trong ác mộng.
Na Lan cố trấn tĩnh, rồi nói: “Tần Mạt đừng sợ, tôi đây mà, chúng ta là bạn.”
Na Lan không chống trả, chỉ thụ động ráng chịu, khiến Tần Mạt vốn đang chờ sự giằng co quyết liệt bỗng thấy khó hiểu, cô bé tỏ ra do dự nhưng vẫn không chịu buông tay.
Na Lan tiếp tục nhỏ nhẹ: “Tốt rồi, tất cả đã ổn rồi.” Cô định đưa tay vuốt ve Tần Mạt, nhưng chợt nghĩ cô bé từng bị xâm phạm, làn da sẽ rất nhạy cảm, nên cô không thể mạo hiểm.
Đúng lúc ấy di động bỗng đổ chuông, nhạc chuông là giai điệu “Người đẹp kỳ quái”.
Tần Mạt sững người, nét mặt dần trở lại bình thường. Na Lan hiểu rằng “chiêu thức” nho nhỏ của mình coi như có hiệu quả. Mấy hôm trước cô nhận ra Tần Mạt rất quen thuộc với nhạc chuông của Tần Hoài, mỗi lần nghe thấy, cặp lông mày của cô đều giãn ra, cho nên Na