Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2577 lượt.
ân trĩu nặng. Vì lần đầu tiên cô nhận ra mình không biết các bước tiếp theo nên đi như thế nào.
Một mớ bòng bong với bao điều nghi hoặc.
Tần Hoài có an toàn không? Bọn tấn công truy sát mình là ai? Ông Quảng Cảnh Huy cảnh báo, có thật thế không?
Chẳng hiểu sao, cô thấy tán thành với lời nhắc nhở của Khám Cửa Kha, “sư phụ” tuyệt đối không phải là người chỉ nói mép và hư trương thanh thế.
Cô bước đi trong tâm trạng ngổn ngang với bay suy nghĩ rối bời. Đã về đến cổng biệt thự của Tần Hoài. Từ trên gác vọng ra tiếng đàn piano dìu dặt, chậm rãi. Cô sững người. Không phải tiếng nhạc chạy đĩa phát ra từ bộ đàn, mà là tiếng đàn piano thật. Khúc biến tấu Canon cung Rê trưởng của Johann Pachelbel, là ý thơ trong nhạc Baroque cổ điển, là niềm vui trong lành, là mộng ước đẹp tươi. Nét nhạc tuyệt diệu đã xua tan những mệt mỏi uể oải của Na Lan sau một đêm thức trắng.
Tần Mạt!
Niềm vui dâng lên trong lòng Na Lan: Tần Mạt đã có thể chơi đàn, là dấu mốc quan trọng chứng tỏ cô ta đã phục hồi tâm trí! Tần Mạt rất cần những giai điệu tươi vui thế này! Bước chân Na Lan bỗng thoăn thoắt, cô dường như nhảy lên bậc thềm.
Bước đến cửa cô mới ngớ ra: cửa luôn gắn liền vói hệ thống cảnh báo an ninh, thế mà lúc này nó đang rộng mở, hình như âm nhạc đang tràn ngập, ùa ra không gì ngăn cản nổi.
Có phải Tần Hoài đã an toàn về đến nhà?
Cô đẩy cửa, nhẹ nhàng bước vào, cô không muốn làm cho người chơi đàn bị mất hứng.
Vào phòng chính, thì cô biến thành pho tượng.
Chỉ có thể nhìn nghiêng người đang chơi đàn, sống mũi thanh thanh, nét môi hồng như vẽ, cổ ngọc ngà vươn cao, tóc tai được búi lên. Mẫu người “hoa thương nguyệt thẹn” thời cổ đài! Cô càng ngạc nhiên hơn nữa, cách người ấy không xa là một thiếu nữ mảnh dẻ thiết tha, đứng bất động, mặt hướng về cửa sổ nhìn ra phía hồ, Tần Mạt!
Cô gái đang chơi đàn, đây không phải lần đầu Na Lan trầm trồ trước vẻ kiều diễm của nàng, chính là Tư Không Tình.
Các ngón tay búp măng xinh xắn nhẹ nhàng dạo chơi trên những phím đàn đen trắng, dường như Tư Không Tình không mảy may chú ý đến sự xuất hiện của Na Lan. Cô đang thả hồn vào điệu nhạc, đang ngao du bên ngoài vạn vật, đang chìm trong niềm hạnh phúc không thể định danh.
Khúc nhạc kết thúc, đôi tay cô vẫn lơ lửng trên không, đôi mắt khép lại. ánh sáng hắt vào từ bên cạnh cho ta thấy hàng mi chớp nhẹ, lung linh.
Tần Mạt hơi xoay người lại, nhìn cây đàn từng làm bạn vói cô. Cô thẫn thời hẫng hụt, hay mỉm cười?
Tay trái của Tư Không Tình, ở ngón đeo nhẫn, chiếc nhẫn kim cương đang lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời.
“Tôi rất vui được gặp lại Na Lan.” Có thể nhận ra trong câu nói của Tư Không Tình đó là niềm vui kiểu xã giao. “Ngồi đi! Hình như cô đang rất mệt mỏi?”
Mệt mỏi à? Tôi chỉ là trâu bò hùng hục suốt một đêm mà thôi! Na Lan không biết nên nói gì, vẫn đứng ngây nhìn Tư Không Tình đỡ Tần Mạt ngồi xuống ghế trước cây đàn piano.
“Em đừng sợ, chị vừa đàn xong một bài, vẫn ổn mà! Không xảy ra chuyện gì đáng sợ cả, đúng chưa? Bây giờ em đàn đi!” Tư Không Tình nhẹ nhàng nói với Tần Mạt.
Ánh mắt Tần Mạt long lanh khác thường, như đứa trẻ con vừa nhìn thấy một thứ đồ chơi thú vị nhưng lại chưa hiểu ra sao. Cô ta nâng tay lên. Na Lan dường như bừng tỉnh, cô thấy tim mình như bị thắt lại.
“Em thử đàn một đoạn luyện tập chuỗi âm cung Rê trưởng xem sao!”
Một dòng suốt nhạc trong vắt tuôn ra từ những ngón tay Tần Mạt. Lần này cô không kêu lên kinh hãi, mà là mỉm cười hệt như một đứa trẻ bỗng dưng nhận ra mình có chút biệt tài.
Na Lan cũng đã thật sự tỉnh táo, cố gắng mỉm cười: “Chúc mừng nhé… tôi nhìn thấy cái nhẫn của cô.”
Khuông mặt Tư Không Tình bỗng ngập tràn nụ cười rạng rỡ: “Cảm ơn. Tôi nói ra chắc cô không tin: tôi đã nói với anh ấy rằng chỉ cần trái tim em và anh đồng điệu, có tặng nhẫn hay không, không quan trọng. Nhưng anh ấy bảo tôi nói ra quá muộn, anh ấy đã mua nhẫn này từ lâu. Chẳng biết anh ấy lén đo cỡ ngón tay tôi khi nào, một anh chàng ma mãnh!”
“Chắc anh ấy rất yêu cô và cũng rất thông minh nữa.”
“Chưa chắc đã thông minh, nói anh ấy ma mãnh vì anh ấy chuyên viết tiểu thuyết kinh dị.”
Na Lan cảm thấy
hình như đất dưới chân đang sụt lở, cô: “Thế ư?” rất khẽ chỉ mình cô nghe thấy, vì giọng Tư Không Tình vẫn tiếp tục rót vào tai. “Cũng rất gần đây thôi, tôi mới thật sự tin lời Phương Văn Đông nói: thật ra Tần Hoài một lòng thủy chung, suốt bốn năm trời anh ấy không thể quên Quảng Diệc Tuệ. Nhưung anh ấy buộc phải bước ra, buộc phải có cuộc sống, tình yêu và gia đình như mọi người. Vì thế anh ấy nói với tôi rằng anh sẽ không phụ lòng tôi, không thờ ơ với tình yêu và sự đợi chờ của một cô gái nữa. Cho nên anh ấy cầu hôn tôi.”
Ôi, tại sao mình vẫn còn đứng đây?
Tư Không Tình bước lại nhìn Na Lan đầy vẻ quan tâm: “Trông cô có vẻ rất mệt, thật thế. Nên ăn một chút gì đi. Tần Hoài sát về cũng nên. Tối qua anh ấy bị tai nạn giao thông, may mà công an đã cứu được. Tôi đưa anh ấy đi viện, vất cả đến quá nửa đêm, sau đó về chỗ Phương Văn Đô