Liệu Em Có Phải Là Chìa Khóa Mở Cửa Trái Tim Anh ?!
Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2581 lượt.
ng và Quân Quân nghỉ ngơi, anh ấy nói ở đó yên bình. Còn tôi về đây với Tần Mạt.”
Tại sao mình vẫn còn đứng đây?
“Nghe theo Quân Quân, tôi đã mua chiếc máy làm sữ đậu này, đậu đã ngâm rồi, lát nữa tôi sẽ làm cho cô uống. Tần Hoài thích ăn trứng ốp-lết, cô thì sao? Muốn ăn món gì cùng với sữa đậu nành?”
“Không cần đâu… tôi… tôi phải đi.” Na Lan cảm thấy mình đến nhà Tần Hoài thực ra là một cơn ác mộng.
Như có lẽ đã quá muộn để ra đi, và không thể rút lui mà yên được.
“Sao thế? Cô vừa đến mà? Hồi trước tôi không gặp cô ở đây bao giờ. Thực ra tôi vẫn cầm chùm chìa khóa nhà Tần Hoài nhưng vì tôn trọng anh ấy, tôi không thể tùy tiện tìm đến. Trước khi sang, tôi phải hỏi trước xem anh ấy có đồng ý không đã. Chẳng thể nào khác, vì anh ấy đã cho tôi cuộc sống thứ hai… à, tôi quên chưa kể với cô, có lần tôi đang bơi bỗng bị chuột rút, suýt nữa chết đuối, may mà Tần Hoài đã cứu được tôi, đúng là không thể không tin số phận. Hồi ấy anh ấy còn là chàng văn sĩ tầm tầm, nhưng kể từ lần đầu tôi đã muốn gửi gắm đời mình cho anh.”
Tư Không Tình đặt chiếc chảo đáy phẳng lên bếp ga, rồi quay lại nói với Na Lan: “Cô đừng về, thật đấy! Ít ra cũng phải ăn một chút đã. Sữa đậu nành sắp có ngay, bây giờ tôi làm trứng cho cô, cô muốn ăn trứng non hay già? Tần Hoài thích ăn trứng non. Tôi vốn vụng bếp núc, nhưng nay đã luyện thành nghề rồi.” Tư Không Tình bật quạt khử mùi.
“Thôi, không cần đâu, thật mà!”
Na Lan quay người. Phải bỏ chạy thôi!
Nhưng vẫn là quá muộn. Phương Văn Đông và Quân Quân đã xuất hiện ngoài cửa, phía sau là Tần Hoài.
Cô vẫn không nén được nhìn Tần Hoài. Trên mặt anh có vài vết xây xát rất rõ, vai trái đeo dải băng treo cẳng tay cứng đơ, bị bó bột.
“Lúc nào rồi, nói giúp với Ba Du Sinh rằng tôi cảm ơn một lần nữa, nếu cảnh sát không đến kịp thời thì chắc tôi đã bỏ mạng rồi. Tên lái xe đã bỏ chạy trước khi cảnh sát đến. Cảnh sát đang truy tìm chiếc xe ấy.” Tần Hoài nói rất bình thản, cứ như là chuyện xảy ra từ mấy chục năm trước. “Trông cô… có hơi mệt mỏi, nhưung hình như không vấn đề gì lớn.”
Na Lan thầm nghĩ, nếu anh có thể nhìn thấu lòng tôi, chắc anh sẽ có kết luận khác. Cô cố gượng cười: “Tôi cũng trải qua một đêm rất thú vị, có lẽ phải chờ hồi sau mới biết rõ được.”
Tư Không Tình bước lại, khẽ hôn lên má Tần Hoài, rồi mỉm cười: “Tại sao cứ đứng ở cửa mãi? Vào đi chứ! Em đang làm món trứng cho Na Lan.”
Tần Hoài nhìn vị hôn thê xinh đẹp, rồi lại nhìn Na Lan, ánh mắt hờ hững: “Cô còn có việc chứ gì, nên ăn đã rồi hãy đi.”
Cái lối mời trà tiễn khách. Na Lan dù quá ngây thờ thì cũng thừa hiểu.
Khỏi cần soi gương, cô cũng hình dung được mình lúc này rất nhếch nhác, đầu bù tóc rối, mắt cô quầng thâm, tay chân lấm láp, mình sẽ tiếp tục đứng đây đọ nhan sắc với mỹ nhân cổ điển hay sao?
Cô lắc đầu thay cho câu trả lời, cũng thể hiện cô không sao hiểu nổi tất cả những điều đang chứng kiến, cô hết cách.
Nhưng cô vẫn không quên chào tạm biệt, rồi quay ra, chạy đi càng xa càng tốt.
Nếu lúc này, Tần Hoài nói cô hãy ở lại, tất cả chỉ là một trò đùa tàn nhẫn kinh khủng, thì mình sẽ thế nào? Cô biết nếu Tần Hoài bảo cô ở lại thì cô sẽ không đi, ít ra là tạm thời không đi nữa.
Hãy tự chế nhạo sự nhu nhược của mình. Tần Hoài chỉ im lặng, không níu kéo. Na Lan cứ thế đi thẳng, cô cũng cản nhận được ánh mắt lạnh nhạt phía sau cô.
Phải chờ rất lâu mới thấy con tàu nhẩn nha như mọi ngày cập bến. Lúc bước xuống các bậc cửa dốc bến Na Lan bỗng cảm thấy cảnh này dường như từng xảy ra.
Xảy ra một cách đáng buồn.
Khác nhau ở chỗ khi xưa ra bến này là Ninh Vũ Hân buồn bã, hôm nay là cô với bộ dạng bơ phờ mệt nhọc. Thứ duy nhất cô muốn có lúc này là cặp kính râm, để che đôi mắt đỏ hoe.
Vẫn còn sớm, khách xuống tàu lên tàu rất thưa thớt. Trong đó có một thiếu nữ dong dỏng cao, khuôn mặt xinh tươi tràn trề khát vọng sáng trong của tuổi xuân. Na Lan thấy chua chát, khi cô gái ấy đi qua, bèn hờ hững hỏi: “Chắc cô sang làm trợ lý sáng tác cho Tần Hoài?”.
Cô gái ngớ ra kinh ngạc, miệng hơi há ra, nhìn rõ chiếc răng nanh khểnh rất có duyên: “Sao cô lại biết, sao cô tài thế?”.
Na Lan bình thản nói: “Tôi là phù thủy như truyền thuyết đã nhắc đến… đảo này rất nhỏ, nên chuyện gì cũng trở thành tin thời sự của mọi người. Chúc cô gặp nhiều may mắn.”
Na Lan cúi đầu rảo bước, cô hơi ân hận vì mình nói quá nhiều.
Nhưng khi gặp ông chủ tàu hay tán gẫu, cô lại không biết nói gì nữa.
“Quý hóa quá!” Thoạt đầu ông ta hơi sửng sốt, nhìn Na Lan mãi rồi mới mỉm cười. “Cô đổi kiểu tóc nên tôi chưa nhận ra ngay. Cô sang đảo khi nào, sao tôi không thấy cô sang thì phải?”
Na Lan nhận ra mình đi tàu thế này, hình như là tỏ ra “không bận tâm đến sinh tử” nữa. Lẽ nào mình đau buồn đến mức quên cả an toàn cho bản thân? Lát nữa xuống tàu, rồi sao nữa? Giơ tay đầu hàng, và nói với hung thủ đang giấu mặt rằng, cứ lại đây mà xử lý ta tùy thích!
“Ông có thể đoán, chọn đáp án xem: tôi đi trực thăng, đi ca-nô, bơi qua, hay là cải trang rồi đi tàu thủy?”