Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỳ án ánh trăng - Full

Kỳ án ánh trăng - Full

Tác giả: Qủy Cổ Nữ

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1343741

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3741 lượt.

Cô liếc nhìn chiếc khung ảnh làm bằng gỗ đượm màu thời gian đang đặt trên bàn, trong đó có tấm ảnh đen trắng của một cô gái. Hinh cũng biết lâu nay có nhiều hiệu ảnh chụp ảnh nghệ thuật đã chế tác các bức ảnh đen trắng. Cô gái có đôi mắt và cặp lông mày tuyệt đẹp, dáng vẻ cao quý thanh tao, rực rỡ bội phần.
"Đây chắc là bạn gái của thầy? Chị ấy xinh quá, và còn rất hiền dịu nữa."
Vân Côn chăm chú nhìn tấm ảnh, rồi thở dài nói: "Tôi đâu có được cô bạn gái xinh đẹp thế này! Chỉ là cô bạn học, nay cô ấy đang ở đâu tôi cũng chẳng biết nữa. Những lúc làm việc mệt mỏi thì ngồi ngắm, bức ảnh giúp tôi tỉnh táo đầu óc."
Hinh đoán rằng Vân Côn có ý muốn giấu, nên cô không hỏi nữa, cô cười: "Chẳng lẽ thầy ở ngay đây à?"
"Trường cũng đã bố trí nhà ở ký túc xá cho tôi, nhưng nhiều khi ngồi đọc sách quá khuy, nên lại ngại về đó, bèn ngủ lại đây"
Hinh đã hết chuyện để nói, bèn chào ra về. Nhưng cô chưa chịu về ngay, cô lại vào tầng một xem sao, thì trông thấy ông già gù đang ở trong một căn phòng thực nghiệm.
"Bác Phùng còn nhớ cháu không?"
Ông Phùng chậm chậm quay người lại, nheo mắt. Nhận ra Diệp Hinh, mắt ông bỗng trợn tròn có vẻ như rất sợ hãi: "Cô...tại sao cô lại đến đây?"
"Học kỳ này cháu học môn giải phẫu, nên sẽ phải thường xuyên vào đây. Lúc này chẳng phải sau 12 giờ đêm, cháu có sai gì đâu ạ?"
Ông Phùng lạnh lùng hỏi: "Vậy thì cô muốn gì?"
"Cháu muốn hỏi thăm bác một chuyện, bác có nghe nói về ánh trăng không?"
Đôi mắt ông Phùng mở càng to hơn, nhưng ông lập tức lại tỏ ra rất thờ ơ: "Tôi chua từng nghe nói về ánh trăng gì cả, nhưng tôi nhớ là cô đã từng thấy tôi xử lý tử thi dưới ánh trăng. Tôi mong cô chẳng nên quá hứng thú đối với ánh trăng ."
"Thực ra cháu đã biết cả rồi, bác chẳng cần phải giấu cháu!"
"Cô biết về cái gì?" Ông Phùng có phần bối rối, nhìn chằm chằm vào Diệp Hinh.
Hinh nói rõ ràng từng tiếng một: "Cháu đã biết về " Nguyệt Quang xã", cũng biết rằng "Nguyệt Quang xã" có liên quan đến "vụ án mưu sát 405". Trước đây chúng cháu chưa nói cho bác biết: chúng cháu đều đang ở phòng 405 là nơi hầu như năm nào cũng có người chết!"
Ông Phùng run run, vô số sự việc và ý niệm xa xưa lướt nhanh trong đôi mắt đục mờ của ông. Nhưng rồi ông lại đưa mắt nhìn xuống, nói chậm rãi: "Tôi chưa bao giờ nghe nói về "Nguyệt Quang xã", cô khỏi cần mệt óc đoán mò làm gì nữa!"
"Nhưng lần trước bác đã..."
"Thôi nào! Tôi còn rất nhiều việc phải làm, cô hãy về mà làm các việc của mình đi!" Ông Phùng bỗng thô bạo nhắt lời Hinh.
"Cháu còn có thể lại đến gặp bác được không ạ?" Trông Hinh thật đáng ái ngại. Ông Phùng đã quay mặt đi nhưng vẫn có thể nhận thấy cái bướu ở lưng ông đang rung rung.
"Không!... Hãy để cho tôi có ít thời gian đã. Nhưng dù sao cô cũng không được đến đây tìm tôi vào ban đêm."
Kết thúc buổi học thực nghiệm giải phẫu, Diệp Hinh đi một mình ra khỏi phòng thực nghiệm. Cô vẩn vơ cảm thấy các bạn đều nhìn cô bằng ánh mắt khang khác, thậm chí còn nghe thấy họ lầm rầm bàn tán, cô mường tượng thấy họ còn giơ tay chỉ trỏ này khác... Trên đường trở về, không ai đi cùng, cô cũng không muốn có ai đi cùng, để tận hưởng sự im lặng tối đa. Có lẽ mình nên ngủ một giấc thật đẫy, rồi tỉnh lại sẽ nhận ra rằng tất cả chỉ là một giấc mơ không mấy ngọt ngào...
Nhưng rõ ràng đây không phải là nằm mơ. Khi bước ra khỏi phòng thực nghiệm, Hinh đã có cảm giác Chu Mẫn và Trần Hy đang đi theo mình.
"Diệp Hinh!" Thấp thoáng bóng một nữ sinh đang ở phía lùm cây, Hinh nhận ra ngay đó là một bạn sinh viên học lớp trên của trường. Cô ta đi đến nơi và nhanh nhẹn đặt vào tay Hinh một phong thư, nói khẽ: "Mau mở ra xem đi!" Rồi quay ngoắt đi luôn.
Hinh vẫn bước đều như lúc nãy, và thận trọng mở phong bì. Bên trong là một tờ giấy được xé vội từ một cuốn sổ tay. Chỉ thấy viết mấy dòng chữ:
"Chúng tôi vừa kiến tập ở bệnh viện tâm thần, nghe thấy có bác sĩ nói chuyện riêng rằng nhà trường đang bàn về việc đưa em đi nằm viện tâm thần. Đã có hai bác sĩ tiếp xúc với em, và đưa ra kết luận không mấy có lợi cho em, rằng cần khẩn trương đưa em vào nằm viện. Mong em hãy có sự chuẩn bị, nếu có thể không đi, thì đừng đi."
Chữ ký là của Du Thư Lượng.
Tuy đã lường trước, nhưng Hinh vẫn không ngờ nhà trường và bệnh viện lại nhanh chóng đưa ra quyết định như thế. Cô vừa lo sợ vừa tức giận, nhưng cũng lại thấy vui vui.
Tức giận là vì các thầy và các chuyên gia ở bệnh viện đã không tìm hiểu thêm về cô, chỉ xét hiện tượng bề ngoài rồi kết luận cô có vấn đề thần kinh; thấy vui là vì Du Thư Lượng vẫn tin ở sự tỉnh táo của cô - thậm chí anh đã mạnh dạn khuyên cô " nếu có thế không đi, thì đừng đi". Kiến thức thông thường giúp cô hiểu rằng một người khoẻ mạnh phải sống giữa đám bệnh nhân tâm thần thì chỉ có hại mà thôi.
Một người khỏe mạnh như cô, tại sao phải từ bỏ nhà trường đầy sức sống để đến ở với đám bệnh nhân tâm thần?
Nhưng cô nên chuẩn bị thế nào để tránh được cái nạn này?
Cô bỗng thấy lòng trống trải vô cùng, c