XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343090

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3090 lượt.

lại đây.”
“Có chuyện gì?”, bóng hình kia chớp cái lại quay về.
“Gọi Tạ Đình Vân đi đón đi, nàng vừa bị thương.”
“Cứ để thiếp đi, Tạ Đình Vân không tiện”, bóng người kia chớp cái lại không thấy đâu nữa.
Bảo một nam nhân ôm Ngô đại phu yêu kiều thướt tha vượt qua đầm lầy, Hà Y cảm thấy cực kỳ không ổn.
***
Ánh trăng tĩnh lặng trải khắp khoảng đất trống giữa đầm lầy.
Từ xa trông lại, khoảng đất ấy tựa như một võ đài màu trắng.
Ngô Du cuộn mình thật chặt trong chiếc áo choàng tuyền một màu đen. Mũ trùm của chiếc áo rủ xuống, che đi hơn nửa khuôn mặt nàng.
Nàng đứng bên một cái cây lớn cách trung tâm khoảng đất trống khá xa, xung quanh có mấy người hoàn toàn lạ mặt đứng tản mát.
Sau đó nàng phát hiện thật ra không cần phải lo lắng đến vậy, những người quan chiến ở khoảng đất trống này, đây đó tựa hồ đều không quen nhau.
Không ai nói chuyện. Mọi người đều nắm chặt hai tay, mím môi, thần thái nghiêm túc nhìn chằm chằm vào trung tâm khu đất, đợi cuộc quyết đấu bắt đầu.
Giờ Tý đã qua, tất cả người làm chứng và khách khứa đều đến cả, Đường Tiềm vẫn chưa thấy lộ diện.
Long Chú đột nhiên lớn giọng hỏi: “Giờ Tý đã qua, Phó công tử đã đợi ở đây từ sớm. Vì sao Đường Tiềm còn chưa tới? Hay là nhát gan không dám tới nữa?”
Hai đứa con của lão buổi trưa trúng phải độc sa của Đường môn, lúc đưa tới Vân Mộng cốc, một cánh tay của lão nhị Long Bổ Chi đã thối chỉ còn trơ lại xương trắng, tuy các đại phu đã toàn lực cứu chữa, tính mạng không còn đáng lo nhưng cánh tay đó khẳng định là phế rồi.
Long Chú cứ nghĩ tới chuyện này là nổi trận lôi đình, ám khí của Long gia trên giang hồ cũng xem như đại danh đỉnh đỉnh, lần này nếu không phải là trong cơn say sưa túy lúy mất đi cảnh giác, há lại dễ dàng bị Đường môn ám toán?
Đường Hoài lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Long Chú, trầm giọng nói: “Từ trước tới giờ Đường môn không có hạng lâm trận bỏ trốn!”
Long Diễn Chi nói: “Người Đường môn việc hạ lưu nào cũng làm ra được, lâm trận bỏ trốn có tính là gì?”
Đường Hoài vừa định mở miệng phản kích, chợt nghe thấy có tiếng người lãnh đạm nói: “Người các vị đang nói đến là ta sao?”
Ánh mắt của mọi người nhất tề dán chặt vào người đang thong thả từ phía sau đám huynh đệ Đường môn bước ra.
Đường Tiềm.
Hắn mặc một chiếc áo bào lụa tuyền một màu đen, nhưng lại thắt một chiếc đai lưng màu đỏ. Trên tay cầm một thanh đao vỏ bằng da cá sấu.
Ánh trăng chiếu rọi trên đỉnh đầu, thần thái hắn trông rất ôn hòa, khuôn mặt còn mang nét cười. Đôi mắt lại mang một vẻ trống rỗng tịch mịch khó tả.
Cho dù hắn cố sức che giấu, mọi người đều chú ý thấy, lúc hắn bước đi chân phải có chút khập khiễng.
Một chút, chỉ là chút xíu thôi.
Nhưng hắn làm thế nào mà lặng lẽ vượt qua đầm lầy vào tới đây thì không ai biết.
Những người đứng đây toàn là các cao thủ kinh công hàng đầu trong thiên hạ, vậy mà không ai biết hắn tới như thế nào.
Còn hắn thì đã tới rồi.
“Thằng mù đó cuối cùng tới rồi”, Long Diễn Chi quay đầu lớn tiếng nói với Long Chú.
Thật ra mọi người ở đây đều biết Đường tiềm là người mù, Long Diễn Chi lại cố ý nói thật lớn hai chữ ấy.
Đường Tiềm cười, không thèm để tâm, bước tới trước mặt Tiểu Phó nói: “Ta tới rồi.”
Tiểu Phó nhìn hắn, nói: “Rất tốt.”
Ngừng một chút lại hỏi: “Ngươi là truyền nhân của Đường thị song đao?”
“Đúng.”
“Nghe nói Phó công tử cũng có quan hệ với thiên hạ đệ nhất đao Phó Hồng Tuyết năm xưa?”
Tiểu Phó đáp: “Hận không thể học được một, hai phần.”
Đường Tiềm bật cười: “Không cần quá khiêm nhường.”
Tiểu Phó đánh giá hắn một lượt rồi hỏi: “Ngươi là người mù?”
“Từ nhỏ đã vậy.”
“Người mù làm thế nào luyện đao?”
Tiểu Phó còn trẻ, so với Đường Tiềm còn nhỏ hơn mấy tuổi, hắn lớn lên ở tái ngoại, nói chuyện thẳng thắn, rất dễ khiến người ta nghẹn lời.
Đường Tiềm không hề bận tâm: “Phó đại hiệp cũng là một người què, dường như người còn có bệnh khác nữa. Có điều đao pháp của ông ấy vẫn rất cao cường.”
Tiểu Phó hơi sững người, nói: “Tỉ võ hôm nay, ta sẽ không dùng tay trái, bởi vì ta không muốn chiếm tiện nghi của người khác.”
Đường Tiềm lãnh đạm nói: “Tốt nhất ngươi nên dùng cả hai tay, nếu không ngươi sẽ thua.”
Khuôn mặt hắn cứng lại, tựa như có chút tức giận.
Tiểu Phó nói: “Đã đến lúc rồi, mời.”
“Mời.”
“Keng