Pierrot, ngươi là ai? (Lời nguyền Pierrot)
Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343091
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3091 lượt.
g tựa như phát điên.
Một Dung Vô Phong nhào tới, giữ chặt lấy tay của nàng, máu đã nhỏ lên người chàng.
Ngón tay út của nàng vốn có ba đốt, bây giờ chỉ còn lại hai.
“Hà Y! Nàng… nàng điên rồi!”, chàng đau lòng tới mức bệnh tim gần như tái phát: “Thuốc nàng cứ đem đi là được. Cương thi thì cương thi! Nàng chớ có… chớ có… chặt tay mình nữa!”
Mộ Dung Vô Phong luống cuống chân tay tìm một chiếc khăn tay buộc chặt lấy vết thương của nàng.
“Chàng thề đi! Chàng thề không được hành hạ bản thân nữa!”, nàng hung dữ nhìn chàng chằm chằm, lớn giọng nói.
“Ta… ta thề”, chàng nắm chặt lấy tay Hà Y, nhìn nàng đau lòng muốn chết.
Máu đã thấm ướt chiếc khăn tay… trước mắt chàng là một màu đỏ loang loáng.
Thần trí của chàng bắt đầu mê muội, trong đầu choáng váng từng đợt, thân thể bắt đầu nghiêng ngả.
“Không sao, không sao. Thiếp hù dọa chàng thôi! Một chút thương tích này không cần lo!”, thấy sắc mặt chàng tím tái, nàng sợ hãi vội vàng giữ lấy chàng, an ủi tới lui.
“Lần sau nàng tức giận, không được tùy tiện động đao kiếm, được không?”, chàng thở hổn hển nhìn nàng, miễn cưỡng trấn định lại.
“Ai bảo chàng cứng đầu? Lần nào người ta cũng phải đổ máu chàng mới chịu đổi ý…”, nàng vùi đầu vào lòng chàng thủ thỉ nói.
Chàng đổ hết thuốc vào ống nhổ, thở dài một tiếng, điểm vào huyệt cầm máu của Hà Y rồi nói: “Theo ta về phòng, vết thương của nàng phải khâu lại.”
Thân thể nàng mềm nhũn cuộn vào lòng chàng: “Không đâu, thiếp không đi đâu cả, chỉ cần chàng ôm lấy thiếp, vĩnh viễn ôm thiếp. Vĩnh viễn… vĩnh viễn không được chết.”
Mộ Dung Vô Phong cười khổ, cúi người xuống nhặt lấy đốt tay kia, lấy khăn tay gói lại.
“Hà Y… chớ có nghĩ thế. Là người thì sớm muộn đều sẽ chết, nàng phải… phải nghĩ thoáng một chút”, chàng vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng, nhẹ nhàng khuyên.
Còn được bao nhiêu ngày nữa, đến bản thân chàng cũng không biết.
Điều duy nhất chàng biết chính là bất cứ lúc nào chàng cũng có thể chết đi.
… Chết với chàng mà nói sớm đã không còn là chuyện đáng sợ nữa.
“Thiếp mặc kệ… thiếp chính là nghĩ không thoáng. Nếu chàng có mệnh hệ gì, thiếp sẽ chết, ở bên kia đón chàng”, mặt nàng đẫm lệ.
“Nói bậy!”, lòng chàng đau như cắt, “Bây giờ ta sắp bị nàng nói cho tức chết rồi. Hứa với ta, nàng vĩnh viễn không được làm như thế!”
“Không hứa! Chết cũng không hứa! Chàng mà chết, thiếp sẽ ôm chàng nhảy từ đỉnh Thần Nữ xuống.”
Tim Mộ Dung Vô Phong đập loạn, chỉ cảm thấy nghẹt thở.
“Chúng ta là hai người khác nhau! Hà Y!”, chàng tuyệt vọng nói, đơn giản là không biết phải nói gì để ngăn ý nghĩ điên cuồng của nàng lại.
“Chúng ta là hai người, nhưng chỉ có một linh hồn. Không cho chàng chết! Chàng chết chính là mưu sát thiếp!”, nàng kêu lên.
“Được rồi, Hà Y!”, chàng ôm lấy nàng, đẩy xe lăn vào phòng ngủ.
“Đem ngón tay của thiếp chôn cùng với chân của chàng… hợp tán”, nàng nằm trong lòng chàng nói.
“Hà Y…”, Mộ Dung Vô Phong nhìn nàng, chỉ đành thở dài.
Chàng cẩn thận từng li từng tí khâu vết thương của nàng, bôi Kim san dược, lấy một đoạn lụa mềm dài ba thước quấn lại.
Lúc kim khâu vào vết thương, ngón tay nàng run bắn lên, lòng chàng cũng theo đó mà quặn đau, tựa như cũng bị mũi kim đó đâm vào.
Lẽ nào… lẽ nào bọn họ thật sự chỉ có một linh hồn?
Chàng không nhịn được ngắm thật kỹ cánh tay mềm mại bị thương của nàng. Tay của nàng nhỏ mà tinh tế, mềm như không xương nhưng cực kỳ trắng.
Bây giờ, đầu ngón tay đã bị cắt mất một đoạn, cuốn trong một lớp lụa trắng, một điểm đỏ mờ mờ ngấm ra.
Bất kể y thuật của chàng có cao minh thế nào, đây đã không còn là một bàn tay hoàn mỹ nữa.
Chàng nhắm mắt lại, trong lòng tràn đầy cắn rứt, không dám nhìn lại vết thương của nàng nữa.
“Lần sau không được như thế này nữa, Hà Y”, chàng than thở, “Chúng ta có thể cãi nhau nhưng nàng tuyệt đối không được tự làm mình bị thương… biết chưa?”
Nàng ngoan ngoãn chui vào trong chăn, nói: “Thiếp mệt rồi…”, được một lúc, vụt nhớ ra một chuyện, lại kêu: “A! Hỏng rồi!”
Rồi đột ngột nhảy khỏi giường, nói: “Thiếp phải đi đón Ngô đại phu! Trận quyết đấu trong Phi Diên cốc hẳn đã kết thúc rồi!”
Mộ Dung Vô Phong sững người, hỏi: “Ngô đại phu ở Phi Diên cốc sao?”
Chàng còn muốn hỏi thêm một câu, bóng Hà Y loáng cái đã xông ra ngoài.
Mộ Dung Vô Phong vội nói với ra cửa: “Hà Y quay