Chinh phục nữ thám tử học sinh lạnh lùng
Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343182
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3182 lượt.
ẻ ôn thuận ngày trước, đã trở thành mềm không ăn rắn không được, đao thương bất nhập.
Tạ Đình Vân đơn giản là không dám tin lời này thốt ra từ miệng Ngô Du!
Ông ta bắt đầu vận động nàng: nói với nàng trước nay cốc chủ không ra ngoài vào mùa đông, chuyến này đi đường xóc suýt nữa lấy mạng người. Nửa đường người bị viêm phổi, ho khạc không ngừng, dọc đường cứ nửa tỉnh nửa mê...
"Cốc chủ chỉ muốn gặp cô một lần, nói mấy câu, thế thôi... Thành ý của cốc chủ, hẳn cô có thể châm chước."
Nàng nhìn cỗ xe ngựa đen tuyền, biết chàng đang ngồi trên xe, chỉ cách nàng có năm bước chân.
Trong khoảnh khắc, một thoáng nhu tình toát ra từ ánh mắt nàng, nàng nhớ tới truyền thuyết nọ trên đỉnh Thần Nữ.
... Đã biến thành tượng đá rồi thì không thể biến trở lại nữa.
Cho nên nàng kiên quyết lắc đầu, nói với Tạ Đình Vân một tiếng "Xin lỗi", rồi đóng cửa lớn trong gió tuyết.
Thời khắc dó, cánh cửa bỗng như nặng nghìn cân, nàng biết cánh cửa mình đóng lại không chỉ là cánh cửa này.
Sáng sớm hôm sau nàng đã khôi phục lại bình tĩnh, nhưng không ngờ mới mở cửa đã lại nhìn thấy Tạ Đình Vân.
"Cốc chủ nhờ tôi chuyển tới cô nương một câu."
Nàng yên lặng đợi câu tiếp theo.
"Người nói người sai rồi, hy vọng được cô nương tha thứ."
Nàng cười, nói: "Tôi hiểu rồi".
"Nói như vậy, cốc chủ vẫn còn hy vọng gặp mặt cô nương một lần?", Tạ Đình Vân dò hỏi một câu.
"Không", nàng kiên quyết lắc đầu.
Tạ Đình Vân lo lắng nhìn nàng, dưới tấm biển lớn "Bình Lâm quán", bóng hình nàng trông vô cùng lẻ loi nhỏ bé.
"Một mình cô ở đây... có ổn không?"
"Sẽ ổn thôi."
Trên đường, Mộ Dung Vô Phong luôn nghĩ: Đã tan vỡ rồi thì cứ để nó tan vỡ đi vậy.
Nữ đệ tử dịu dàng văn nhã kia của chàng đã rời xa chàng rồi, vĩnh viễn sẽ không quay lại nữa.
Quả nhiên, trong những ngày tháng sau này, chàng có gặp Đường Tiềm, gặp con của nàng, gặp rất nhiều người nàng qua lại nhưng cho tới lúc chết cũng không gặp lại Ngô Du lần nào nữa.
* * *
Mùng Một tháng Ba năm Ất Hợi, một chiếc rương gỗ lớn được người ta kéo lên xe bò, đưa tới lò rèn của lão Lưu thợ mộc của Vân Mộng cốc.
Ông ta đương nhiên nhận ra chiếc rương có bảy tám cái khóa này.
Người kéo xe chuyển lời dặn dò cùa Mộ Dung Vô Phong: "Cốc chủ bảo lần trước lão nói rất phải, rương sắt đúng là tốt hơn rương gỗ. Người còn nói, lão nhất định phải nghĩ cách niêm phong cái nắp rương lại, làm sao không ai mở ra được nữa".
Đây thực ra vốn là việc của thợ rèn, lão Lưu vẫn sảng khoái nhận lời.
Vào cái ngày chiếc rương được mang đi, Mộ Dung Vô Phong đã gặp Đường Tiềm.
Chàng vốn nghĩ sau khi Ngô Du đi khỏi không lâu là sẽ gặp được Đường Tiềm, kết quả chỉ nhận được một bức thư ngắn của Đường Tiềm, nói rằng Đường Tiềm đã có việc đi lên Tây Bắc, theo dự định phải hai tháng nữa mới có thể quay về.
Tiết xuân tháng Ba ấm áp, thân thể chàng đã dần khôi phục. Ngồi ở tiểu đình giữa hồ, chàng rót cho Đường Tiềm một chén Bích la xuân, từ tốn nói: "Ta vốn luôn muốn cảm ơn huynh, đa tạ huynh tặng cho ta gói túy ngư thảo đó... Ta biết thứ ấy là cấm dược của Đường môn, kiếm được cực kỳ không dễ. Không có nó, chỉ sợ ta không qua nổi mùa đông ấy".
Đường Tiềm giờ mới hiểu tại sao Mộ Dung Vô Phong ghét cay ghét đắng Đường môn nhưng lại không hề ghét mình, thậm chí giữa hai người còn có một loại tình bằng hữu vi diệu. Hồi vụ án Mộc Huyền Hư, Mộ Dung Vô Phong dốc sức tương trợ, chỉ sợ cũng là xuất phát từ sự cảm kích này.
Bởi thế hắn hỏi: "Là ai nói với huynh bao túy ngư thảo ấy do ta kiếm về?".
"Ngô đại phu."
"Cô ấy chỉ nói với huynh có thế?"
"Lẽ nào còn có gì khác?"
Hắn bèn kể cho Mộ Dung Vô Phong chuyện xảy ra ngày hôm đó.
Trong cái đêm sấm to chớp giật, mưa gió ầm ầm ấy, Ngô Du một mình bơi ra đảo nhỏ, hái trộm túy ngư thảo, trên đường chạy trốn thì gặp phải thủ vệ, suýt chút nữa thì nàng đã giết một người. Về sau, nàng bị bắt lại, giam vào địa lao từng giam Mộ Dung Vô Phong, rồi bệnh nặng một trận.
Mộ Dung Vô Phong giật mình sợ hãi, than dài một tiếng, cảm thấy khó tin: "Cô ấy biết bơi à?".
Đường Tiềm nói tiếp: "Từ sau khi phu nhân của huynh qua đời, đã bao nhiêu năm nay, ta vẫn luôn nghĩ rằng sớm muộn gì huynh cũng cho nàng một cơ hội".
Mộ Dung Vô Phong lắc đầu cười khổ: "Ta đã hại chết một người rồi, không muốn lại hại một người khác. Huống chi hiện giờ cô ấy đã rời khỏi Vân Mộng cốc rồi".
Trên khuôn mặt Đường Tiềm lộ ra vẻ kinh ngạc "Sao vậy?".
"Là ta đuổi cô ấy đi... Ta vốn là người cuối cùng trong cốc có thể bảo vệ cô ấy, đến lúc quan trọng thì lại chẳng nói gì.Việc này chứng tỏ ta là một nam nhân không ra gì, đã không xứng làm thầy của cô ấy, lại càng chẳng đáng là bằng hữu của cô ấy", trong lời chàng ngập tràn tự trách, hết sức chán nản.
"Không cần vì thế mà áy náy... nàng không phải là một cô gái tầm thường, chúng ta