Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343173

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3173 lượt.

ô ương khả ái, thật ra ta mới là sói xám đó."
    "Đừng nghĩ như thế", Đường Tiềm vuốt ve khuôn mặt nàng, cười nhẹ, "Tiểu cô nương và sói xám thật ra là cùng một người. Với lại kết cục của câu chuyện rất đẹp: bọn họ cùng sống với nhau hạnh phúc".
    Đúng vậy, thật là đẹp.
    Câu chuyện mình nghe được sẽ chẳng thế có kết cục như thế, chỉ có câu chuyện tự mình tạo ra mới có kết cục như mình mong muốn.
    Nàng dựa vào lòng hắn, gió sông vi vút thổi mái tóc nàng.
    Hắn lại ngửi thấy mùi hạc thảo và tử đinh hương.
    Hắn còn nhớ cái đêm nồng nhiệt với Tam Canh, trong hương son phấn hắn đã ngửi thấy mùi hương quen thuộc vương trên tóc.
    Hắn còn nhớ lúc ấy mình đã rất kinh ngạc, nhớ rằng mình từng hỏi nàng như thế:
    Tại sao? Tại sao nàng phải làm thế này?
    Nàng thì lại quên mất hắn là người mù.
    Thân thể hắn từng vuốt ve, ngón tay hắn vĩnh viễn sẽ không quên.




   
    Chương 22: Bậc thang vô tận
    Mười hai tháng Ba năm Ất Hợi, tiết Cốc Vũ.
    Ngày hôm ấy trời không mưa mà xanh vạn dặm, mặt trời rạng rỡ.
    Chàng vừa mới vào Trừng Minh quán thì gặp một bệnh nhân toàn thân là vết đao chém.
    Nghe nói, người này là một vị đại hiệp. Tên của vị đại hiệp này, trước giờ chàng chưa từng nghe đến.
    Người đưa vị đại hiệp này đến là một thủ hạ của gã, đầu hoẵng mắt chuột, ánh mắt láo liên. Trao đổi với chàng vài câu, mồm miệng trơn tuột, năng lực a dua cực cao.
    Không phải đại hiệp thì sẽ không chịu những vết thương như thế ư? Chàng ngồi trên xe lăn lạnh lùng hừ một tiếng.
    Tay thủ hạ kia ngạc nhiên, đối với thái độ lạnh lùng không thể thỏa hiệp này của chàng cảm thấy cực kỳ bất an.
    “Cứu sống được đại ca tôi, Phi Ưng trại nguyện trả gấp năm mươi lần phí khám chữa. Về sau có việc gì cần sai khiến, thần y tiên sinh chỉ cần nói một câu, huynh đệ chúng tôi dẫu phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng cũng không từ!”
    “Phí khám bệnh chỗ ta có quy định, một xu cũng không lấy thêm”, chàng lãnh đạm nói.
    Kẻ kia cụt hứng, cười bồi một cái rồi ra ngoài hiên đợi.
    Trong thế giới của chàng, con người được phân ra như sau: nam, nữ. Trừ đây ra còn có người chết.
    Người này ngực trúng một đao, cột sống bị một loại vũ khí cùn kiểu như lang nha bổng đập nát, các vết thương nhỏ ở chỗ khác thì đếm không xuể. Lúc đưa vào phòng khám, da thịt đã là một đám nát bét, chàng phải cẩn thận khâu lại. Cùng với mấy học trò tất bật một chập, ngoại thương đã xử lý gần như sạch sẽ, nhưng nội thương thì lại phải điều dưỡng ít nhất cũng một năm tròn. Xương đứt không cách nào nối được, bệnh nhân này tới đây sẽ tàn phế cả đời.
    Lúc chàng đang chữa trị, ngoài song một chú chim hoàng anh hót rất vui vẻ, còn người bệnh đang nằm trên giường vì đau đớn quá mà không ngừng kêu gào, cứ như chàng chính là hung thủ làm gã bị thương.
    Ba trợ thủ kịp thời giữ chặt bệnh nhân đang liều mạng vẫy vùng xuống giường. Gã không cựa quậy được nữa thì lại chuyển sang chửi bới liên tục, nước bọt bắn tung tóe, khí thế cứ như lâm trận mắng địch, cực kỳ hào hùng.
    Có mấy giọt nước bọt bắn cả lên mặt chàng, đang khi bận rộn, chàng cũng chẳng buồn lau.
    Cứ khi nào gặp phải tình huống thế này chàng lại ước thà bệnh nhân là nữ.
    Lúc như thế này nữ nhân sẽ khóc lóc hoặc rên rỉ, tuyệt đối không mất phần phong nhã. Đại hiệp thì phải quan tâm tới thể diện của mình, tuyệt đối không thể khóc.
    Nhân sinh là thế, thật chẳng biết phải làm sao.
    Bệnh nhân thứ hai là một thiếu phụ sắp sinh, đã lâm bồn ba ngày rồi đứa bé vẫn chưa chịu ra. Cách nào cũng thử qua rồi, huân cứu, châm cứu, xoa bóp, uống thuốc… tất cả đều không có tác dụng.
    Lúc thiếu phụ được đưa vào phòng khám, chàng vừa mới tới sương phòng rửa tay thay áo, đang muốn ngồi nghỉ ngơi một chút thì lại bị một học trò gọi ra.
    Thai phụ nhãn thần tán loạn, khí tức yếu ớt, đã ở vào tình trạng nguy hiểm.
    Thông thường, trong những tình huống thế này kết cục sẽ là mẫu tử lưỡng vong.
    Chước cuối cùng sẽ là mổ bụng lấy đứa con ra, khả năng thành công cực thấp, trường hợp mẹ con đều cứu được, trong cốc trước giờ chỉ có hai lần, một là do Mộ Dung Vô Phong đích thân ra tay, lần kia là nhờ Ngô Du.
    Ngô Du đã đi khỏi, biệt tăm biệt tích tựa cánh hạc, lần này nếu không là chàng thì chẳng còn ai khác.
    Chàng uống một ngụm trà đặc, rửa sạch tay một lần nữa, hỏi: “Điền đại phu, bệnh nhân có người thân nào ở đây không?”.
    Điền Chung Việt, tự là Tông Đình, xếp hàng thứ bảy trong số các đệ tử của Mộ Dung Vô Phong, tuổi tác tương đương với Sái Tuyên, tính khí thì lại như Trần Sách, là một người cực kỳ thận trọng. Tính tình anh ta cả thẹn, ngày thường rất ít nói năng, Mộ Dung Vô Phong rất thích làm việc cùng người này, hai người trừ y vụ ra đều không nói nhiều, chữa trị xong thì ai đi đường nấy, vô cùng thoải mái.
    Điền Chung Việt cung kính bưng chậu đồng rửa tay, đáp: “Có, có tướng công của cô ấy. Vị cô nương


XtGem Forum catalog