Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342582
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2582 lượt.
chẳng còn sợ hãi cô ấy như trước nữa. Trong lòng tôi hiểu rỏ,mặc dù tôi không nhìn thấy cô ấy nhưng tôi đến nơi nào cô ấy cũng theo đến nơiđó. Cho dù tôi có đi đâu về đâu thì hồn ma của cô ấy vẫn bám sát theo tôi .
Mỗi khi đến giờ ăn cơm, tôi đều chuẫn bị 1 phần cho Lan Lan, thậm chí cơm tôimua cho cô ấy còn thịnh soạn hơn cả của tôi . Tôi thà bấm bụng chịu đói chứkhông muốn để Lan Lan phải chịu thiệt thòi.
Điều kì lạ là ban ngày hình như Lan Lan không dám đến ăn, những gì mà tôi muacho cô ấy chẳng thấy động vào chút nào. Tôi không nỡ vứt đi đành ăn hết chỗ cơmnguội ấy.
Trưa ngày hôm sau thì tàu hoả đến Trường Sa. Lúc ăn cơm, hỏi ra tôi mới biết đixe khách đến Cát Dầu còn nhanh gấp đôi đi tàu hoả. Bởi vì sợ đụng mặt cảnh sátlúc đi mua vé tàu nên tôi quyết định sẽ ngồi xe khách đến Cát Đầu. Đến trạm xehỏi thăm xe từ Trường Sa ĐI cÁT đẦU.tôi mua vé từ sớm rồi ngồi ở phòng chờ, chờmấy tiếng đồng hồ. trước khi lên xe tôi không quên mua cho Lan lAN chút đồ ăn,còn mình thì ăn tạm 1 bát cháo cho đỡ đói rồi lên xe, nhắm mắt vào nghỉ ngơi.
từ Trường Sa đi Cát Đầu mất khảong 7 tiếng đồng hồ. Đi chuyến xe đêm mặc dù cóhơi buồn ngủ nhưng dù sao cũng yên tĩnh hơn ban ngày. tôi nằm lăn lóc trên ghế,đánh 1 giấc ngon lành. Lúc tỉnh dậy đã là 2h sáng, chiếc xe cũng đã đến Cát Đầuthủ phủ của Tương Tây rồi .
Bởi vỉ trên xe đã đánh 1 giấc ngon lành nên xuống xe tôi không còn buồn ngủnữa. Ra khỏi bến xe khách của Cát Đầu tôi vô tình phát hiện ra dường như cóngười đang đi theo sau tôi , tôi đi nhanh hắn ta cũng đi nhanh, tôi đi chậm lạihắn ta cũng đi chậmlại. Tim tôi đập thình thịch, không biết người đi theo sau mìnhcó phải là cảnh sát mặc thường phục không nữa. Nếu như chẳng may bị công antheo dõi thì phiền phức to! Để họ bắt lại được thì chỉ còn con đường chết màthôi!
tôi rảo bước, cố ý bước đi về phía đường lớn. Lúc đi qua 1 con hẻm nhỏ, tôi lénngoảnh đầu lại nhìn phía sau, phát hiện sau lưng mình không có ai bám theo liềnvội vàng ngoặt vào con hẻm nhỏ, chạy như bay đến đầu kia của con hẻm rồi rẽ vào1 con đường heo hút.
Kẻ bám theo đã tạm thời bị tôi bỏ lại, nhưng tôi sợ rằng hắn sẽ gọi thêm đồngbọn đuổi theo. Bản thân vừa từ trong bến xe chạy ra, bây giờ đi ngược lại có lẽsẽ an toàn hơn 1 chút. CHẳng phải người ta vẫn nói chỗ nguy hiểm nhất chínhchính là chỗ an toàn nhất hay sao? Quyết định xong, tôi lại đi qua con đườngheo hút để vòng lại bến xe. Trong bến xe có 1 nhà nghỉ nhỏ, bởi vì trời lạnhquá nên tôi vào hỏi 1 căn phòng rẻ để ở lại, bắt đầu tĩnh tâm cân nhắc các bướctiếp theo của mình.
Lần này bỏ trốn là vì bất đắc dĩ, nhưng mục đích tôi trốn đi không phải là trốntránh sự trừng phạt của pháp luật, bản thân tôi không giết hại Lan Lan, càngkhông hâm hố tài sản của anh cả, chẳng qua tôi vô tình rơi vào cạm bẫy của kẻkhác. Kẻ đã đặt bẫy tôi rất có thể chính là hung thủ thực sự. Đồn trưởng Hạ đãnghi oan cho tôi , tôi phải trốn đi để tìm ra kẻ thủ ác thật sự.
tôi vượt ngàn dặm xa xôi đến Tươg Tây đương nhiên cũng là có mục đích. Anh cảnói rất có thể Lan Lan là người Tương Tây, mà kể từ khi Lan Lan bước chân vàonhà tôi cho đến khi cô ấy bị giết, người nhà tôi không ai biết thân thế thực sựcủa cô ấy. Anh cả nghi ngờ Lan Lan có liên quan đến Linh Nhi đã chết từ nhiềunăm trước , tôi lại cảm thấy sự mất tích đột ngột của anh cả có liên quan đếnthân thế của Lan Lan. Anh cả có thể vì Linh Nhi mà chấp nhận bỏ ra tất cả sốcủa cải của mình đã tích luỹ suốt 20 năm trời, thậm chí chỉ mong xuống âm phủđể gặp được Linh Nhi. Trước đó anh ấy đã đến Tương Tây thămdò thân thế của LanLan, sau khi Lan Lan chết, anh còn chính miệng nói rằng sẽ tìm ra hung thủ đểtrả thù cho Lan Lan. Nói không chừng lần này anh lại đến đây để điều tra thânthế của Lan Lan, bởi vì điều tra được thân thế của Lan Lan sẽ biết được mốiquan hệ của Lan Lan với Linh Nhi, còn có thể tìm ra nguyên nhân Lan Lan bịgiết. Nếu như anh cả thật sự đến Tương Tây vì lí do này, rất có thể tôi sẽ tìmthấy anh . Lúc đó tôi có thể chứng minh được rằng tôi không phải vì tham tiềncủa anh mà làm hại anh.
trước mắt đồn trưởng Hạ đang coi tôi là 1 tên tội phạm bỏ trốn, tôi phải đốimặt với nguy cơ bị tóm bất cứ lúc nào. Nếu như trước khi công an tóm được màtôi vẫn không tìm thấy anh cả hoặc không tìm ra manh mối về kẻ đã giết Lan Lanthì tôi có đến cả trăm cái miệng cũng không biện hộ cho mình được. Bắt tôi làmkẻ chịu tội thây cho hung thủ trong khi hung thủ thật sự lại nhởn nhơ ngaoìvòng pháp luật, như vậy tôi có chết cũng không nhắm mắt.
Nhưng, Tương Tây rộng như vậy, tôi lại chẳng có 1 ai thân thích, rốt cuộc biếtđi đâu để tìm tung tích Lan Lan đây? Lần trước anh cả đến đây cùng với ngườicủa đồn cảnh sát, cảnh sát ở Tương Tây còn cung cấp cho họ rất nhiều tài liệuđiều tra thế mà họ còn chẳng điều tra ra được cái gì. tôi từ xa tới đây chẳngquen biết gì, lại còn đang bị công an truy nã, torng tình cảnh này mà đi tìmhiểu thân thế của Lan Lan thì chẳng khác gì người mù tìm đường đi.
Dù gì cũng mất công mạo hiểm bỏ trốn đến đây, thế thì phải kiếm lấy