Butterfly Killer(Sát Thủ Bươm Bướm)🔑🔑
Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2586 lượt.
u rã, vừa mệt vừa đói.Nghĩ đến việc chỉ cần qua được triền dốc này sẽ đến 1 thôn làng, tôi lại cốgắng lê lết cái thân kiệt quệ của mình đi tiếp..
lúc mặt trời mọc, tôi đã đến 1 ngôi làng nhỏ khoảng hơn chục hộ dân ở dưới chânnúi. Cái thôn làng này thuộc vào địa phận của tỉnh Thiểm Tây. Nhìn thấy bóngdáng của con người , 1 kẻ bị ma quỷ làm cho lạc mất hồn phách đã bớt sợ hãihơn. Lúc này bụng tôi đang éo lên ùng ục. tôi không dám xin đồ ăn của ngườitrong thôn, sợ họ sẽ nhận ra tôi là 1 "tội phạm bỏ trốn".
cách ngôi làng này khoảng hơn chục cây số là con đường lớn dẫn đến Tây An. tôicó thể chặn 1 chiếc xe khách đến Tây An ở bên đường. Chỉ cần buổi tối có thểđến Tây An là tôi cảm thấy bản thân đã an toàn rồi .
Mùa đông thời tiết khắc nghiệt, mặc dù 2 bên đường chẵng thiếu gì cây cối,nhưng cây nào cây nấy đều xác xơ, đừng nói là quả, ngay cả lá cây cũng chỉ lơthơ có vài cái. Vì vậy nên ở giữa đường thế này tôi chẳng thể tìm được cái gìlấp đầy cái bụng đang réo lên òng ọc của mình, đành phải chịu đựng sự giày vòcủa cơn đói khát thêm hơn chục cây số nữa vậy!
Bởi vì vừa mệt vừa đói nên tôi cứ đi được 1 lát lại phải ngồi xuống ngỉ ngơi,chẳng may gặp ai đó trên đường tôi lại phải lủi đi. Cứ đi rồi nghỉ, nghỉ rồi đinhư vậy, hơn 1 tiếng đồng hồ sau tôi mới ra được đến đường lớn
tôi ngồi ở vệ đường chờ mãi mà chẳng thấy bóng dáng cái xe khách nào đi qua.Thỉnh thoảng trên đường lại có những người nông dân đi qua, tôi cố ý cúi đầu nétránh ánh mắt của họ, nhưng tôi có thể nghe thấy rõ những gì mà họ nói.
Đa số những người đó đều là người dân ở xung quanh đây, họ đang đi ra chợ huyệnđể sắm đồ tết. chỉ mấy ngày nữa thôi là đến tết rồi, những con người đã bận rộnsuốt cả năm trời đang vui vẻ chuẩn bị đón tết. còn tôi chẳng thể nào cảm nhậnđược cái không khí vui mừng của ngày tết sắp đến. trong lòng tôi lúc này đangbị bao trùm bởi 1 không khí âm u, chết chóc.
cái cảm giác vừa phải chịu đói vừa phấp phỏng chờ đợi xe đến thật là khó chịu.Bỗng nhiên cái bóng trắng mà tôi nhìn thấy ban sáng lại chợt hiện lên trong đầutôi .
anh cả từng nói với tôi rằng quỷ vô thường bảo Lan Lan chính là con gái cũa anhcả và Linh Nhi, chỉ có điều khi Linh Nhi sinh ra Lan Lan thì Linh Nhi đã chếtđược hơn nữa năm rồi , nói cách khác Lan Lan chính là con ma nữ do Linh Nhisinh ra và quỷ vô thường đang đi khắp nơi để bắt Lan Lan về. Mà anh cả nhìnthấy con quỷ vô thường mặc áo trắng, hồn ma của Lan Lan tôi gặp ở nah2 cũng mặcáo trắng, tôi không rõ cái bóng trắng mà mình nhìn thấy ở trên đường là hồn macủa Lan Lan hay là quỷ vô thường.
Nghĩ đến đây tôi lại càm thấy lo lắng cho Lan Lan, lo cô ấy sẽ bị con quỷ vôthường độc ác kia bắt được , lo không biết hiện giờ cô ấy thế nào? người tathường nói vào ban ngày, ma quỷ thường trốn đi hết, thế thì hồn ma của Lan Lanbiết trốn đi đâu nhỉ? tôi lại nghĩ, bản thân mình đã bị hồn ma của Lan Lan đeobám rồi , nếu như tôi đi rất xa, rất xa khỏi nơi này, liệu hồn ma của Lan Lancò thể tìm thấy tôi không nhỉ?
đang đắm chìm với những suy nghĩ hỗn lạon trong đầu, 1 giọng nói non nớt đã kéotôi về với hiện tại:
- Bố ơi, bố bảo trên đời này rốt cuộc là có ma hay không ạ?
- sao lại không có cơ chứ! ma chính là con yêu tinh hại người , chuyên môn hãmhại những người lương thiện!
- bố đã nhìn thấy ma bao giờ chưa ạ?
- bố chưa tận mắt nhìn thấy ma nhưng đã nghe không ít chuyện ma!
- thế bố kể cho con nghe đi, con muốn biết ma hại người như thế nào!
- được thôi, bố sẽ kể cho con nghe 1 câu chuey65n ma rất mới mẽ mà bố mới ngheđược sáng nay. Đi qua thôn của chúng ta, vượt qua 2 triền dốc sẽ đến 1 cái thôntên là Kim Gia, mới đây ở đó có ma xuất hiện...
Nghe đến đây tôi lại thấy căng thẳng, lén nhìn trộm 2 bố con nah2 nọ đứng cáchmình không xa. Người bố trẻ tuổi đang nắm tay 1 cậu con trai khoảng 7,8 tuổiđứng ở bên đường, vừa kể chuyện vừa đưa mắt nhìn ra xa. Xem ra 2 bố con nah2 ấycũng đang đợi xe.
câu chuyện mà người cha ấy kể chính là chuyện đã xảy ra ở nhà tôi . Ông bố kểchuyện hăng say, cậu con cũng nghe rất say sưa. Chỉ có điều những gì người bốkể không được chính xác mà li kì hơn thực tế rất nhiều. Kể đến cuối chuyện,người cha ấy đã nói khiến cho tôi rùng mình:
- con trai à, con phải nhớ cho kĩ, làm người phải thật thà, chứ dừng giống nhưtên khốn Kim An ấy, mất hết cả tính người. Hắn ta vì tham lam của cải của anhtrai mà giả ma giả quỷ, không những giở trò quyến rũ chị dâu mà còn lừa chị dâunữa đêm nửa hôm ra ngôi miếu nọ rồi ra tay giết hại không thương tiếc . Sángnay bố nghe thấy người ta nói tên khốn ấy đã bỏ trốn ngay trong đêm, sở công anđang phái người đi khắp nơi lùng sục đấy!
tôi vội vàng cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn về phía họ, chỉ sợ bị họ nhậnra.
đúng lúc ấy thì có 1 chiếc xe buýt đi lên chợ huyện ngang qua. Người bố giơ tayvẫy chiếc xe lại, vừa kéo cậu con trai lên xe, thằng con vẫn nói:
- bố ơi, bố kể chuyện con chẳng hiểu gì cả, bố bảo kể chuyện ma hại người , soagiờ bố lại bảo sở công an đang lùng sục để bắt người thế ạ?