Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người đàn bà bị bán - Full

Người đàn bà bị bán - Full

Tác giả: Quách Tiểu Mạt

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2430 lượt.

mánh khoé để lừa tiền của người khác. Thế mà 2 vị thuật sĩ mà tôi vôtình gặp được này lại hết lòng giúp đỡ tôi , còn không lấy 1 xu, chắc chắn họkhông phải những thuật sĩ giang hồ chuyên lừa tiền của người khác.
ông lão nói:
- chàng trai, cậu đã biết nhà người bạn của mình ở đâu rồi , cậu sẽ đến đó xemsao chứ? Nếu như muốn tôi đi khuyên cậu nên đi ngay bây giờ.. Như vậy có thể đểcho cô gái ấy theo cậu về thăm nhà. đối với cô ấy mà nói thì ban đêm thuận lợihơn ban ngày !
- vâng ạ, vâng ạ! Cháu cũng nghĩ như vậy, nhưng đêm tối thế này, làm sao cháutìm được đường về nhà cô ấy đây?
- thế này đây. Giúp người giúp cho trót. Dù sao tôi ở nhà cũng chẳng làm gì,thôi để tôi đưa cậu đi vậy, tôi rất thuộc đường ở đây!
Nói rồi ông đến mở cửa căn phòng tối, nói vọng vào trong:
- cô gái, mau cùng chúng tôi về thăm nhà nhé! - sau đó ông dẫn chúng tôi rờikhỏi nhà nghỉ dành cho người chết.
Lúc ra ngaoì tôi có nhìn đồng hồ, đã hơn 10h đêm. Ra khỏi nhà nghỉ húng tôikhông đi theo con đường lớn mà đi đường vòng qua núi. Con đường gồ ghề, khúckhuỷu, xung quanh đều là rừng núi hoang sơ đang chìm trong bóng tối chết chóc.Trong lòng tôi có chút lo ngại:
- ông ơi, cái huyện nhỏ nơi lan lan ở cách đây bao xa ạ?
- không xa lắm, ban ngày từ trong thành ngồi xe chỉ mất khoảng 20phút là đến,giờ chúng ta đi đường tắt đến đó, chắc cũng chỉ mất nửa canh giờ thôi!
- thật làm phiền ông quá! Tối thế này còn bắt ông dẫn chúng cháu đi xa như vậy,cháu thấy áy náy quá!
- chúng ta chẳng phải đều vì cô gái tội nghiệp đi theo cậu kia hay sao? Hiệngiờ mặc dù chất đ6ọc trong người cô ấy đã được giải nhưng hồn ma của cô ấy vẫnlang bạt khắp nơi, còn phải tránh sự truy nã của diêm la vương, hoàn cảnh saunày càng thêm nguy hiểm!
Bởi vì có hồn ma của lan lan đi theo nên ông lão không mang theo đèn. ông nóinhững người làm nghề như ông đều lần mò đi trong đêm. ông đi ở phía trước, tôitheo sát phía sau, tôi nghĩ hồn ma của lan lan cũng đang theo chúng tôi trở vềnhà. Tôi không tự chủ được lại ngoảnh đầu nhìn phía sau.
Chúng tôi đã đi được hơn 1 nửa hành trình, đến 1 ngọn núi hoang chẳng có lấy 1bóng người, ông lão liền nói ở chân núi trước ặmt chính là cái huyện nhỏ nơilan lan ở. Chúng tôi rảo nhanh bước chân. đi 1 lúc lâu, nước chân tự nhiên trởnên nặng nề hơn. Tôi vô tình nghe thấy ngoài tiếng bước chân của mình và tiếng bướcchân của ông lão trước mặt còn có 1 âm thanh *xạo xạo* nghe rất khẽ. Tôi thầmnghĩ lẽ nào đó chính là tiếng bước chân của hồn ma lan lan phát ra?
Lại ngoảnh đầu nhìn về phía sau, tôi đột nhiên phát hiện ra trong màn đêm mờmịt, phía sau tôi không xa có 1 bóng đen phát phơ, chớp mắt đã biến mất.
Tim tôi thót lại, cái bóng đen ấy chắc chắn không phải là lan lan, vì hồn malan lan toàn mặc áo màu trắng. Lúc lan lan không muốn tôi nhìn thấy cô ấy thìtôi không thể nào nhìn thấy. Hơn nữa chúng tôi đã dẫn cô ấy đi suốt cả quãngđường dài mà cô ấy đâu có hiện thân?
- ông ơi, hình như phía sau có 1 cái bóng đen! - tôi vội vàng đuổi theo ônglão, giọmg nói có chút run run.
ông lão nghe thấy liền dừng bước, ngảonh đầu lại nhìn 1 lúc rồi noi' với tôi :
-- chàng trai, cậu không phải sợ, đằng sau cậu là cô gái bạn cậu đấy thôi! Sắpđến nhà cũa cô ấy rồi , cô ấy đang vui mừng quá đấy! Tôi nhìn thấy rồi , cô ấyđang đùa nghịch phía sau đấy!
Thấy ông lão nói vậy tôi không hỏi thêm, chỉ có điều tôi vẫn nghĩ cái bóng đenấy không phải là cũa lan lan.
đi thêm hơn 10phút nữa, chúng tôi đi vào trong 1 cái huyện rất nhỏ, nhỏ như 1cái thôn ở chỗ tôi . Xem ra ông lão có vẻ rất quen thuộc nơi này. ông dẫn chúngtôi rẽ chỗ này, ngoặt chỗ kia, đến 1 cái ngõ hẹp và sâu hun hút. 1 bên ngõ làbức tường cao., ông lão nói bên trong bức tường này là 1 cái trường học, 1 bênngõ là hơn chục nhà dân nằm san sát bên nhau. đi đến cuồi ngõ tôi mới biết đâylà ngõ cụt, nah2 của lan lan chính là căn nhà cuối cùng ở trong cái ngõ cụt này.
đứng trước cổng nhà lan lan, tôi nhìn qua biển số nhà, đúng là số 74 mà vị caonhân ấy đã nói. ông lão chủ nhà nghỉ nói rằng con số này thật không may mắn,đọc lên cứ như là *đi chết* ( số 74 được đọc là qisi, nghe na ná như qusi (đichết)) vậy.
Cửa nhà lan lna kháo chặt, ông lão kéo tay tôi ra sau mấy bước, tôi không hiểuý của ông, ơng liền giải thích:
- chúng ta đợi 1 chút, để cho cô ấy tự mở cửa nhà mình!
Nghe xong tôi rất kinh ngạc, lần đầu tiên nghe thấy có người nói ma quỷ cũngbiết tự mở cửa. Chỉ có điều tôi không dám hỏi nhiều, torng lòng bán tin bánnghi chờ kết quả. Chỉ 1 lát sau, hình như tôi nghe thấy tiếng cửa *cọt kẹt*vang lên, âm thanh rất nhỏ nhưng lại rất rõ giữa không gian tĩnh mịch, ông lãokéo tay tôi nói:
- cửa đã mở, chúng ta có thể vào được rồi!
Chúng tôi tiến lại trước cổng, tôi kinh ngạc nhìn thấy cánh cửa ban nãy đã đượcmở ra.
ông lão nói:
- chàng trai, chúng ta vào trong xem sao, xem xong thì lập tức quay về, nơi nàyâm khí qáu nặng, không nên ở lâu!
Tôi hồi hộp đi vào. Bên trong chỉ có 1 ngôi nah2 3 gian, cánh cửa phòng đối