XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người đàn bà bị bán - Full

Người đàn bà bị bán - Full

Tác giả: Quách Tiểu Mạt

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342619

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2619 lượt.

vậy, đến mức đôi bên đều có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Cái cảm giác này chỉ có ở những người đang yêu.

Tuy nhiên, hiện thực tàn khốc như vậy đó, rõ ràng là hai người yêu nhau nhưng không thể nói ra, càng không thể ở bên nhau. Cho dù ngày ngày vẫn có thể nhìn thấy nhau nhưng cũng chỉ biết giương mắt nhìn đối phương chịu sự giày vò mà không biết phải làm thế nào, để mặc cho người thương của mình chết dần chết mòn trong sự giày vò. Tôi chỉ có thể nói, Lan Lan….là một điều bất ngờ nhất trong cuộc đời của tôi.

Mãi đến giữa trưa tôi với Lan Lan mới về đến nhà. Về đến nhà cũng chẳng thấy anh cả đâu. Bệnh của bố tôi vẫn chưa khỏi, thế nên ông vẫn phải nằm trên giường, đôi mắt khép chặt như đã ngủ say rồi. Mẹ mặt mày ủ dột, nhìn thấy chúng tôi về liền cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. Mẹ kéo tay Lan Lan, thân mật hỏi han: -Con gái, đã khỏi bệnh của con?

Lan Lan lặng lẽ gật đầu, mi mắt ươn ướt. Trải qua chuyện sinh tử lần này, cô ấy đã tỏ vẻ rất cảm kích mẹ tôi. -An Nhi, anh cả con không có nhà, con đưa chị dâu về phòng nghỉ ngơi rồi qua đây mẹ có chuyện muốn nói!- mẹ vừa dặn tôi vừa xua xua tay bảo tôi đi.

Nhìn vẻ mặt u ám của mẹ tôi biết mẹ chắc chắn có chuyện gì đó quan trọng muốn nói với tôi, chỉ có điều trước mặt Lan Lan mẹ không tiện nói ra. Tôi chẳng hỏi thêm gì mà dẫn Lan Lan vào phòng anh cả luôn. Lan Lan im lặng đi theo sau tôi. Không biết tại sao lúc này trong lòng tôi cảm thấy vô cùng khó chịu. Tôi biết Lan Lan cũng chẳng dễ chịu gì cho cam.

Mở cánh cửa phòng ra, không khí bên trong âm u đến khó chịu, tất cả mọi thứ vẫn y nguyên như trước khi đi. Tôi với tay bật điện và điều hòa trong phòng rồi quay người đi ra ngoài cửa. Lan Lan vội vàng giơ tay ra chặn tôi lại.

-Anh An, sao mà vội thế, ngồi một lát rồi hãy đi không được à?

Tôi ngây người không biết trả lời cô ấy ra sao. Nghe giọng nói có phần oán trách của Lan Lan, tôi thật sự không dám ngoảnh đầu lại nhìn cô. Kể từ khi bước vào cửa nhà, tôi đã không dám nhìn thẳng vào mắt cô rồi. Thực ra trong lòng tôi rất mâu thuẫn, rất buồn phiền. Lúc ở bệnh viện chúng tôi thân mật đến thế, cởi mở đến thế, thế nhưng về đến nhà Lan Lan đã trở lại là chị dâu của tôi, giữa em chồng và chị dâu cần phải có một khoảng cách nhất định.

-Sao thế? Về đến nhà một cái là chẳng dám nói chuyện với em à? Em còn mong anh có thể bảo vệ cho em cơ đấy!- giọng nói của Lan Lan như nghẹn lại, tôi biết cô ấy đang có ý trách móc.

Tôi vội vàng giải thích: -Không, không phải đâu, em cũng nghe thấy rồi đấy, mẹ có chuyện muốn nói với anh, lâu rồi không ở nhà, biết đâu lại xảy ra chuyện gì rồi!- mặc dù trong lòng rất muốn ở bên Lan Lan lâu thật lâu nhưng lí trí bảo tôi rằng đó là điều không thể.

-Vậy thì sau này anh có dám đến căn phòng này nữa không? Lúc em gặp nguy hiểm anh có còn bảo vệ cho em nữa không? Anh đã từng hứa sẽ bảo vệ em mà!- Lan Lan nói mà như khóc, rõ ràng lúc này đây cô ấy đang cảm thấy vô cùng hụt hẫng.

-Anh….-tôi thật sự không biết phải trả lời cô ấy ra sao, bởi vì tôi hiểu rõ thứ mà cô ấy cần tôi không thể nào làm được. Tôi là em chồng của Lan Lan, lúc anh cả ở nhà tôi đâu dám bước chân vào căn phòng này. Mà cho dù anh ấy có không ở nhà thì tôi cũng đâu thể tùy tiện chạy vào đây được? Hơn nữa mối đe dọa lớn nhất của Lan Lan chính là anh cả tôi, là chồng của cô, cho dù anh cả tôi có đối xử với cô ra sao thì đó cũng là chuyện riêng của hai vợ chồng họ, tôi làm sao mà quản lí được? Mà cũng đâu có đến lượt tôi quản lí? Nếu là như vậy, lời hứa bảo vệ Lan Lan chẳng qua chỉ là một câu nói sáo rỗng.

Tôi giống hệt như một con rối đặt ở trong phòng, đi cũng không được mà ở cũng chẳng xong. Đang khó xử chẳng biết làm thế nào thì hai cánh tay của Lan Lan đã ôm siết lấy người tôi.

- Anh An, đừng bỏ rơi em! Em sợ, em sợ lắm…em không thể không có anh!- Lan Lan áp mặt vào lưng tôi, giọng nói như van lơn. Tôi có thể cảm nhận được sự run rẩy và nỗi sợ hãi của cô ấy…. Lan Lan bé nhỏ và đáng thương.

 - Anh đâu có bỏ rơi em!- tôi an ủi Lan Lan, mặc dù lúc nói ra câu này tôi cảm thấy trái tim mình như bị kim châm phải.

- Anh An, em ghét anh trai anh lắm, người em yêu là anh cơ, anh đừng bỏ rơi em nhé! Có được không anh?- cuối cùng thì Lan Lan cũng nói ra những điều mà tôi đã mong ngóng được nghe từ lâu lắm rồi, thế nhưng khi chính miệng Lan Lan nói ra những câu này, tôi lại cảm thấy trái tim mình bị bóp nghẹt.

Lời tỏ tình của Lan Lan đã chứng minh cảm giác của tôi là thật. Cô ấy đã nói rõ ràng rằng cô ấy yêu tôi, thế nhưng trong lòng tôi lại rối như tò vò, không biết nên vui hay nên buồn, có lẽ nhiều hơn cả vẫn là sự khó xử và áy náy. Trước khi Lan Lan nói ra điều này, tôi khao khát biết bao nhiêu được nghe chính miệng cô ấy nói yêu tôi, giờ cô ấy nói ra thật rồi tôi mới ý thức được hàm ý của câu nói ấy nặng nề biết nhường nào. Lan Lan yêu tôi, tôi có thể yêu cô ấy được không? Một cô gái yếu đuối và mong manh như Lan Lan luôn cần một bàn tay che chở, nhưng tôi có thể bảo vệ cho cô được không?