Nàng công chúa đến từ bóng đêm
Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342611
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2611 lượt.
òng nhỏ này, để cho linh hồn của mẹ được ở lại trong nhà mình
Anh cả mắt rưng rưng lệ kể cho tôi nghe về mẹ đẻ của mình, anh thậm chí cònkhông biết hình đáng của mẹ mình ra sao. Lúc mẹ đẻ anh qua đời, bố còn chẳngmua nổi 1 cỗ quan tài cho mẹ thì làm sao có ảnh mà lưu lại? Anh cả xây mộ chomẹ đẻ ngay trong nhà cũng là 1 phương pháp rất độc đáo và sâu sắc để tưởng nhớngười thân của mình.
tôi đột nhiên hiểu ra rất nhiều chuyện. tôi hiểu vì sao mẹ không bao giờ bướcchân vào căn phòng này, chỉ có bố và anh cả lúc bái tế người đã khuất mới đượcvào đây. tôi cũng hiểu ra vì sao anh cả không lắp đèn điện ở đây, tại sao khôngbao giờ mở cửa sổ mà thậm chí còn kéo rèm cửa ra vào, đó là bởi vì anh lo rằnglinh hồn của mẹ lúc trở về gặp ánh sáng sẽ sợ hãi. Cái nhà mộ này chẳng phải làbằng tốt nhất cho tình cảm sâu đậm của con người hay sao?
tôi liền quỳ xuống, khấu đầu 3 cái trước hương án. Anh cả kích kéo tôi đứngdậy. Anh nói với tôi rằng mẹ anh thường xuyên về nhà thăm 2 bố con, anh thườngxuyên nằmmơ thấy bà. Anh cả nói mẹ đẻ của anh hiền hậu và lương thiện như vậy,mặc dù không được bú sữa của mẹ nhưng trong lòng anh bà vẫn là 1 người mẹ tuyệtvời nhất !
- anh đưa tất cả tiền khai thác mỏ vàng tích luỹ được cho mẹ cất giữ. Lúc sốngtrên đời mẹ chẳng có tiền mà tiêu, anh muốn mẹ ở dưới cõi âm có thể tha hồ màtiêu tiền. Mỗi lần đến lễ mẹ anh đều mang đến chi bà 1 điều bất ngờ, bởi vìtiền anh đưa cho mẹ càng ngày càng nhiều. Nhưng thật không ngờ tất cả chỗ tiềnnày đều không thuộc về mình, giờ đành phải lấy giao nộp cho quỷ vô thường rồi!- những câu nói này nghe thấy bùi bùi, nhưng tôi không thấy anh có vẻ gì hụthẫng cả.
- Anh, anh hãy giãi thích rõ với ẹm mọi chuyện. Em nghĩ bá chắc chắn sẽ khôngtrách anh đâu, ngược lại, có khicòn vui mừng nữa đấy! - tôi đứng bên cạnh anủi.
anh cả lặng lẽ gật đầu, cúi đầu đứng trước linh vị của mẹ nói:
- mẹ ơi, xin mẹ hãy yên tạm, giờ con sẽ lấy lại những đồng tiền không thuộc vềcon, con hứa từ nay về sau con sẽ kiếm thật nhiều tiền cho mẹ, xin mẹ hãy phùhộ cho con trai mẹ, phù hộ cho nhà ta được bình an qua ngày...
Anh cả lại kính cẩn cúi gập người vái 3 vái, sau đó đi ra phía sau hương án.Anh quỳ xuống mò mẫm trong bóng đêm 1 hồi rồi đi ra, tay bê 1 cái hộp sắt vuôngvắn.
- Kim An, tâm huyết của anh suốt hơn 20 năm đều ở đây cả rồi . trong cái hộpnày có cất đủ 50 triệu, mật mã anh chỉ nói với 1 mình mẹ. Lát nữa chúng ta mangnó đến mộ của Linh Nhi giao cho quỷ vô thường. Giao nộp xong là nhà ta sẽ khôngsao nữa.
anh cả vừa nói vừa đặt cái hộp sắt lên hương án. Anh cẩn thận mở cái hộp rađịnh để cho tôi xem số tiền bạc ở bên trong. Trong đó có đến tận 50 triệu nhândân tệ!
thế nhưng, dưới ánh nến vàng vọt, khi cái hộp được mở ra, anh cả sững người,đôi mắt sửng sốt nhìn vào bên trong, qua ánh mắt của anh tôi lập tức biết đượcđã có chuyện xảy ra rồi!
- Kim.. Kim An, rõ ràng anh đã cất mấy chục cuốn sổ tiết kiệm vào trong cái hộpsắt này mà, tại sao.. tại sao bây giờ lại không thấy đâu cả?- anh cả nói bằnggiọng run run.
tôi vôi vàng chạy đến nhìn vào trong cái hộp sắt, phát hiện ra bên trong ngoài1 tờ giấy trắng thì chẳng còn gì cả.
- anh đừg hoảng hốt, hãy nghĩ thật kĩ xem có phải anh đã cất đi chỗ khác không?
anh cả giậm chân sốt ruột nói:
- Kim An, làm sao anh có thể nhớ nhầm được chứ? mỗi lần anh đều đặt sổ tiếtkiệm trong cái hộp này, giao chúng cho mẹ bảo quản. Làm sao anh có thể cất ở chỗkhác được chứ?
anh cả ôm cái hộp đến gần cây nến kiểm tra. anh thò tay vào ấy tờ giấy trắngra, miệng lắp bắp nói:
- Kim An, anh.. anh đâu có để giấy trắng vào đây. Tại sao bây giờ sổ tiết kiệmthì không thấy,lại... lại thấy có tờ giấy trắng này ở đây? rốt cuộc là cóchuyện gì xảy ra thế nhỉ?
tôi cầm lấy tờ giấy trắng từ tay anh , lật qua lật lại xem, phát hiện ra đó là1 tờ giấy cũ.tờ giấy trắng nhàu nhĩ đã hơi ố vàng. tôi cầm tờ giấy ấy soi dướiánh nến, thấy xuất hiện 1 hình vẽ mờ mờ. Quans át kĩ mới thấy trên tờ giấy hoára có vẽ 1 cái đầu lâu đáng sợ!
Lần này tôi cũng ngẩn người ra rồi . tôi chỉ vào cái đầu lâu khủng khiếp ấy,miệng lắp bắp hồi lâu mà không thốt ra lời..
nhìn thấy hình cái đầu lâu ở trên giấy, anh cả dần dần lấy lại bình tĩnh. anhlại đặt mảnh giấy đó vào trong hộp sắt, bình tĩnh nói với tôi :
- Kim An, anh biết là chuyện gì rồi !
tôi kinh ngạc nhìn anh cả:
- anh, làm thế nào mà anh biết được ?
anh cả gật đầu nói:
- anh nghĩ chắc chắn mẹ đã giao nộp hết những thứ không thuộc về chúng ta choquỷ vô thường rồi. Mẹ ở dưới đó chắc chắn cũng biết chuyện này. Mẹ lo đến thờihạn mà anh vẫn không tìm ra thứ mà quỷ vô thường nói đến sẽ khiến cho cả nhàgặp đại hoạ nên đã sớm mang số tiền ấy đi giao nộp rồi!
lời anh cả nói có vẻ rất có lí. Nhưg tôi vẫn còn có chút nghi ngờ, thế nên lạihỏi:
- anh à, nếu như sự thật là mẹ anh đã mang tiền đưa cho quỷ vô thường, vậy tạisao bà không nói với anh 1 câu?
anh cả đáp:
- đêm hôm ấy ở trước mộ của Linh Nhi, quỷ vô thường đã nói chỉ cho anh 3 ngàyphải g