KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC
Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342609
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2609 lượt.
hút trôi qua dài như cả 1năm. chỉ điều, cho dù cảm thấy thế nào thì thời gian vẫn cứ âm thầm trôi đi..
tiếng gà gáy sáng trong thôn văng vẳng đưa lại, bình minh đang bắt đầu tìm đến.Nhưng quỷ vô thường vẫn không thấy hiện thân. anh cả sốt ruột đi đi lại lạitrước mộ của Linh Nhi, có thể chờ đợi trong nỗi sợ hãi này đã khiến cho anhkhông thể điềm tĩnh được.
đúng lúc ấy, trong rừng vẳng lại tiếng kêu ma quỷ của những con cú mèo, dườngnhư nó dự báo 1 điều gì đó sắp xảy ra...
tôi và anh cả phấp phỏng chở đợi ở bên mộ của Linh Nhi nhưng đợi đến tận sánghôm sau vẫn không thấy tăm hơi quỷ vô thường đâu.
Lúc mặt trời lên, anh cả nói quỷ vô thường sẽ không đến đâu. Anh lại đứng lặnghồi lâu trước mộ của Linh Nhu rồi bảo tôi cùng anh về nhà
- anh ơi, cái hòm này phải làm thế nào? - tôi chỉ cái hòm sắt
- cái hòm này cứ để lại đây đi, dù sao chúng ta cũng chẳng dùng đến nó, cứ đểlại đây làm bằng chứng. nếu quỷ vô thường nhìn thấy nó sẽ biết chúng ta đã đếnđây.
trên đường về, tôi lo lắng hỏi anh :
- quỷ vô thường đã nói sẽ đến mộ của chị Linh Nhi gặp anh , tại sao nó lạikhông đến?
- có thể là do mẹ đã đưa cho nó cái mà nó cần nên nó không đến nữa!
- nếu như vậy thì sau này chắc anh sẽ không gặp phải chuyện gì nữa nhỉ ?! - tôivẫn còn nhớ những gì mà quỷ vô thường đã nói với anh cả. Nó nói chẳng bao lâunữa anh cả sẽ chết, cũng không biết có phải chỉ là hù doạ hay không nữa?
anh cả cà nhắc lê từng bước về phía trước , chẳng buồn ngoảnh đầu lại đáp:
- em à, em k cần phải nghĩ ngợi nhiều như vậy đâu! con người sống chết có số,chỉ cần sau này nhà ta không xảy ra chuyện gì nữa là anh yên tâm rồi !
Nghe anh cả nói vậy, trong lòng tôi cảm thấy rất xót xa. Lại nghĩ đến số tàisản mà anh đã dùng cả tính mạng của mình để đánh đổi, tích luỹ suốt hơn 20nămtrời đã hoá thành hư vô chỉ trong có 1 đêm, mà bây giờ anh đã ngoài 40 rồi ,bên cãnh ngay cả 1 người phụ nữ chăm lo miếng cơm giấc ngủ cho anh cũng khôngcó, thế mà anh chẳng buồn lo lắng cho bản thân mà chỉ 1 lòng nghĩ cho gia đình,mặc dù tôi chẳng phải là anh em ruột của anh nhưng trong lòng cũng cảm tháy anhchính là người anh tốt nhất trên đời này.
Về đến nhà, cả tôi và anh đều k muốn ăn cơm. Chịu đựng cái lạnh thấu xương suốtcả đêm ở ngoài đồng khiến cho tôi cảm thấy toàn thân lạnh cóng từ trong rangoài. Anh cả bảo tôi mau mau vào phòng nghỉ ngơi. Anh nói anh cũng hơi mệt rồi, thế nên tiễn tôi vào phòng xong anh liền quay người đi lên nhà lớn. tôi rấtmuốn gọi anh vào phòng ngủ cùng với mình nhưng đột nhiên nghĩ đến cái gìđó, lờinói vừa ra đến miệng đột nhiên đã bị nuốt vào trong.
vừa lạnh vừa mệt nên vừa đặt mình lên giường là tôi đã ngủ ngay. Đánh liền 1giấc đến tận trưa mới tỉnh, tôi mơ màng leo xuống khỏi giường, chạy ngay rangoài sân. Vào mùa này rất ít khi được nhìn thấy mặt trời. Mặt trời vào mùađông trốn rất kĩ đằng sau những lớp mây dày đặc, thỉnh thoảng lắm mới lấp ló rangoài. Cả khoảng sân nhà chìm trong bầu không khí sầm sì, u ám.
tôi đến căn phòng nhỏ trên nah2 lớn tìm anh , phát hiện cửa phòng khoá chặt.tôi thầm nghĩ chắc anh cả đang ngủ say liền đi xuống nhà bếp, chuẩn bị cơm trưacho 2 anh em .
nữa tiếng sau, tôi đã nấu chín mì. thấy căn phòng của anh vẫn chẳng có độngtĩnh gì, tôi liền chạy đến bên cửa sổ gọi anh dậy ăn cơm.Gọi mấy lần mà chẳngthấy anh cả đáp lại, tôi liền đưa tay lên gõ gõ vào cửa sổ, vẫn không thấy cóđộng tĩnh gì. Tôi bỗng cảm thấy có gì đó không bình thường, anh cả chưa bao giờngủ say như vậy.
Nghĩ vậy tôi liền chạy ra trước cửa ra vào của căn phòng, trước khi gõ cửa tôicó thử đẩy cửa xem thế nào. Nhưng đẩy mãi mà không được, nhìn xuống cửa mớibiết đã khoá. Lúc này tôi mới ý thức được rằng anh cả không vào phòng ngủ,không biết anh đã ra ngoài từ khi nào. tôi vội vàng chạy ra nhà vệ sinh gọi mấytiếng mà không thấy có ai đáp lời. Nhìn vào bên trong, cũng không thấy anh cảđâu. anh đã ra ngoài rồi , chắc chắn là anh đã ra ngoài trong lúc tôi ngủ say.
anh cả có thể đi đâu được nhỉ? không biết tại sao tôi lại cảm thấy rất lo lắngcho anh. có phải anh đã đến trụ sở cảnh sát tìm đồn trưởng Hạ để nói chuyện đãxảy ra đêm qua hay không? tôi nghĩ rất có thể là như vậy.
tôi làm gì còn tâm trạng mà ăn cơm nữa, phải tìm ra anh cả trước rồi hãy nói.tôi chạy 1 mạch đến trụ sở cảnh sát, vội vàng quên cả khoá cửa. Chạy đến trụ sởcảnh sát, tôi sững người khi nhìn thấy cánh cổng trụ sỡ cũng đang khoá im ỉm.Đi hỏi thăm mới biết sáng sớm nay đồn trưởng Hạ cùng với 2 viên cảnh sát điềutra lái xe ra ngoài thôn, có người còn nhìn thấy chiếc xe đi về hướng vàohuyện.
trong lòng tôi vô cùng sốt ruột, vội vàng chạy đến phòng khám của bác sĩ KimNhất Thủ, mượn điện thoại của ông ấy để gọi vào máy di động của anh cả. tôi gọiliền mấy cuộc mà trong điện thoại chỉ vang lên tiếng trả lời của cô nhân viêntổng đài:"số mày quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được , xin vui lònggọi lại sau".
anh cả đi đâu mất rồi, điện thoại cũng không gọi được . 1 linh cảm không lànhập đến trong đầu tôi . khả năng anh