Ngoi nha bi an. Con ma cuoi cung
Tác giả: S.D.Perry
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1341810
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1810 lượt.
anh phát hiện ra phía bên kia bàn ăn cũng có một đống những mảnh vỡ như thế.
Họ nhanh chóng vòng qua phía cuối của chiếc bàn dài, ngang qua cái lò sưởi được trang trí tỉ mỉ rồi dừng lại trước đống mảnh vỡ tan tành. Chris di mũi giày vào giữa đống mảnh vỡ màu xám. Theo hình dạng và các góc cạnh của chúng, có vẻ như đây là những mảnh vỡ của một bức tượng hay cái gì đó tương tự.
Nhưng cho dù nó từng là cái gì đi chăng nữa thì bây giờ nó cũng chỉ còn là một đống rác rưởi mà thôi.
"Cái này có quan trọng không anh?" Rebecca hỏi.
Chris nhún vai "Có thể có, cũng có thể không. Dù gì thì anh thấy cũng đáng để xem xét. Trong một hoàn cảnh như thế này thì chúng ta không tài nào có thể biết được liệu thứ gì đó có thể trở thành một manh mối hay không."
Tiếng tích tắc phát ra từ chiếc đồng hồ cổ đi theo họ tới tận cửa hành lang, hòa cùng với mùi thối rữa tràn ngập trong hành lang chật hẹp. Chris rút chiếc chìa khóa bạc ra khỏi túi khi họ rẽ sang bên phải rồi anh dừng lại, anh nhanh chóng rút khẩu Beretta ra và tiến sát vào người Rebecca. Cánh cửa cuối hành lang đã bị đóng lại; lúc nãy khi họ rời khỏi chỗ này, nó vẫn còn mở.
Không một thứ gì hiện ra trong tầm nhìn, cũng không có gì di chuyển trong hành lang, nhưng chắc hẳn ai đó đã đi ngang qua lối này khi Chris và Rebecca còn đang ở ngoài đại sảnh. Suy nghĩ đó thêm một lần nữa tạo cho Chris cảm giác lo lắng rằng có điều gì đó bí mật đang xảy ra khắp xung quanh ngôi nhà này. Con quái vật đã chết ở bên trái chỗ họ đứng vẫn nằm đúng vị trí cũ, đôi mắt ngập đầy máu của nó nhìn chằm chằm vô định lên cái trần nhà thấp, và Chris lại băn khoăn tự hỏi rằng ai đã giết nó. Anh biết là anh nên kiểm tra cái xác và khu vực không an toàn phía sau nó, nhưng anh lại không muốn làm vậy trước khi anh tìm được chỗ ẩn náu an toàn cho Rebecca.
"Đi thôi!" anh thì thầm, họ tiến về phía cánh cửa bị khóa, Chris đưa chìa khóa cho Rebecca để anh có thể trông chừng hành lang xem có con quái vật nào tấn công họ không. Và với một tiếng "cách" nhỏ, cánh cửa đóng ván cầu kỳ đã được mở khóa, Rebecca nhẹ nhàng đẩy nó mở ra.
Căn phòng trông có vẻ ổn, theo cảm giác của Chris, tuy nhiên anh vẫn kiểm tra nhanh khắp xung quanh rồi mới ra hiệu cho Rebecca bước vào trong. Căn phòng này nhìn giống y như một quán bar piano, một chiếc piano cánh loại nhỏ nằm chễm trệ trên sàn nhà, còn phía bên kia là một cái quầy giải khát gắn liền với bức tường, cuối cùng là một hàng ghế cao đặt dọc theo chiều dài của cái quầy. Không biết là ánh sáng mờ ảo hay gam màu trầm của căn phòng đã tạo cho nó một bầu không khí tĩnh lặng và êm đềm. Nhưng cho dù là lý do nào đi nữa thì Chris vẫn phải thừa nhận rằng đây là căn phòng đẹp nhất anh từng bước vào cho tới giờ.
Và có khi cũng là một chỗ tốt cho Rebecca ở lại trong khi mình đi tìm mấy người kia.
Rebecca ngồi lên mép chiếc ghế dài phủ đầy bụi trước chiếc đàn piano màu đen trong khi Chris thì kiểm tra khắp xung quanh phòng một cách kỹ càng hơn. Có mấy cái cây được trồng trong chậu, một chiếc bàn con, và một hốc tường nhỏ thụt vào trong gần nơi đặt cây đàn piano, trong nó là mấy cái kệ sách làm bằng gỗ. Cánh cửa duy nhất để có thể vào được phòng này chính là cánh cửa mà bọn họ vừa đi qua. Đúng là một địa đỉểm lý tưởng cho Rebecca ẩn náu.
Anh cất súng vào bao và tiến lại gần chiếc đàn piano nơi cô đang ngồi, cố gắng chọn lời lẽ phù hợp; anh không muốn làm cô hoảng sợ với đề xuất sẽ để cô ở lại phía sau. Cô nhìn anh cười ngượng nghịu, trông cô lúc này thậm chí còn trẻ hơn cả tuổi thật của mình, mái tóc cô cắt ngang, màu hung đỏ với những vạt tóc chĩa nhọn tạo thêm cảm giác rằng cô vẫn chỉ là một cô bé con...
... một cô bé con học hết đại học trong quãng thời gian còn ngắn hơn cả thời gian mày cần để học lấy bằng lái máy bay cơ đấy; đừng có mà coi thường cô ấy, cô ấy chắc chắn là còn thông minh hơn mày nhiều.
Chris ngầm thở dài trong bụng và cười đáp lại cô.
"Em cảm thấy thế nào với việc ở lại chỗ này trong khi anh kiểm tra xung quanh ngôi nhà một lúc?"
Nụ cười của cô hơi héo đi một chút, nhưng cô nhìn anh một cách công bằng. "Em hiểu ý anh rồi," cô nói "Em không có súng, nên nếu chẳng may anh có gặp rắc rối thì em chỉ làm vướng chân vướng tay anh thôi chứ gì."
Cô cười to hơn, nói tiếp, "Có điều là nếu anh mà bị định lý toán học nào "đá đít" thì đừng có mà chạy đến khóc lóc với em đấy."
Chris bật cười với câu nói đùa của cô và với cả sự lo ngại không cần thiết của mình; cô quả là người không thể coi thường. Anh bước tới cánh cửa, đặt tay lên tay nắm cửa.
"Anh sẽ quay lại sớm nhất có thể," anh nói "Em hãy khóa ngay cửa lại sau khi anh rời khỏi đây, và nhớ là đừng có đi đâu linh tinh đấy nhé."
Rebecca gật đầu, và anh bước trở lại hành lang, đóng cửa lại sau lưng một cách kiên quyết. Anh đợi cho đến khi nghe thấy tiếng then cửa rồi mới rút khẩu Baretta ra, nụ cười trên môi anh nhạt dần khi anh bắt đầu nhanh ch