Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Resident Evil ( Tập 1 - Âm mưu của tập đoàn Umbrella ) - Full

Resident Evil ( Tập 1 - Âm mưu của tập đoàn Umbrella ) - Full

Tác giả: S.D.Perry

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1341811

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.

óng bước về phía cuối hành lang.
Càng đến gần con quái vật hôi thối, cái mùi bốc lên càng khó chịu. Anh hớp một ngụm không khí trước khi anh lại gần cái xác, rồi anh bước qua nó để xem xem hành lang còn kéo dài đến đâu rồi mới bắt đầu kiểm tra những vết đạn bắn trên cái xác, bỗng anh khựng lại, lạnh người khi nhìn thấy một cái xác khác cụt đầu và đầy máu đang nằm trong hốc tường. Chris kiểm tra khuôn mặt mềm nhũn, vô hồn nằm cách đó một bước chân, và anh nhận ra đó là Kenneth Sullivan. Đột nhiên anh cảm thấy lòng mình sôi sục kèm theo một cơn giận giữ chỉ chực trào dâng khi anh nhìn thấy cái xác của người thành viên đội Bravo.
Thật là sai lầm, tất cả đều sai lầm. Joseph, Ken, có lẽ cả Billy - bao nhiêu người đã phải chết? Rồi sẽ còn thêm bao nhiêu người nữa phải chịu đựng, đau khổ chỉ vì một vụ tai nạn ngu xuẩn?
Cuối cùng anh quay lưng lại, sải chân một cách quyết tâm tới cánh cửa dẫn trở lại phòng ăn. Anh sẽ bắt đầu từ đại sảnh chính, kiểm tra tất cả các lối mà đội S.T.A.R.S. có thể đã đi qua và giết hết tất cả lũ quái vật trên đường anh đi tìm họ.
Các đồng đội của anh sẽ không phải chết một cách vô ích; Chris sẽ làm bất cứ chuyện gì để chứng minh điều đó, bất kể đó có là công việc cuối cùng anh làm trên cuộc đời này.
Rebecca khóa cửa lại sau khi Chris đã rời khỏi căn phòng, lòng thầm chúc cho anh được may mắn rồi cô bước trở lại chỗ để chiếc piano đầy bụi bặm và ngồi xuống. Cô biết rằng anh luôn cảm thấy phải có trách nhiệm với cô, và cô lại tự hỏi tại sao cô lại ngốc nghếch đến thế, làm rơi cả súng của mình.
Nếu mình có súng thì ít nhất anh ấy cũng không phải lo lắng cho mình đến thế. Tuy là mình không có kinh nghiệm chiến đấu nhưng dù sao thì mình cũng đã trải qua khóa huấn luyện cơ bản như tất cả mọi người.
Cô bâng quơ lướt ngón tay qua những phím đàn đầy bụi bặm, lòng cảm thấy mình thật vô dụng. Lẽ ra cô nên mang ít tài liệu trong nhà kho theo bên mình. Cô không chắc là còn điều gì khác cô có thể biết được qua những tài liệu ấy, nhưng ít nhất thì cô còn có cái để mà đọc. Vì cô vốn là người không giỏi ngồi yên một chỗ, và chẳng có việc gì làm sẽ chỉ khiến cho tâm trạng của cô thêm thê thảm mà thôi.
Mày có thể chơi đàn, tâm trí cô đề nghị một cách sáng suốt, Rebecca mỉm cười, mắt cô nhìn xuống các phím đàn. Không đâu, xin cám ơn. Lúc cô còn bé, cô đã phải chịu đựng ròng rã suốt bốn năm trời luyện tập các bản nhạc cho đến khi mẹ cô cuối cùng cũng cho phép cô được nghỉ.
Cô đứng dậy, nhìn xung quanh căn phòng vắng lặng xem có gì đó khác có thể khiến cô bận rộn. Cô bước tới quầy bar và nhòm qua nó, nhưng cô chỉ thấy mấy cái kệ đựng ly và một chồng khăn ăn, tất cả đều bao phủ một lớp bụi mỏng. Ngoài ra còn có vài chai rượu, hầu hết đều trống rỗng, cùng vài chai khác chưa mở trông có vẻ đắt tiền trên mặt bàn phía sau quầy bar.
Rebecca gạt bỏ ngay cái suy nghĩ khi nó vừa mới nhen nhóm trong đầu cô. Cô vốn không phải là đứa nghiện rượu, và bây giờ lại càng không phải lúc thích hợp để uống rượu. Thở dài, cô quay người nhìn tổng quát tất cả những chỗ còn lại trong căn phòng.
Ngoài cái đàn piano ra thì chẳng còn gì nhiều để mà xem. Chỉ có độc một bức tranh chân dung nhỏ vẽ hình người phụ nữ dịu dàng trong khung tranh màu đen treo trên bức tường phía bên tay trái cô; một cái cây rậm lá, mà cô thường thấy trong các nhà hàng lịch sự, đang héo dần được đặt trên sàn cạnh chiếc đàn piano; một chiếc bàn đặt sát tường với một cốc rượu martini nằm đổ trên mặt bàn. Sau khi xem xét những thứ còn lại trong căn phòng thì chiếc piano với cô bắt đầu trông có vẻ hấp dẫn.
Cô bước qua chiếc đàn piano cánh nhỏ và thử kiểm tra cái hốc tường phía bên phải cô. Trong hốc chỉ có hai cái kệ sách trống rỗng, ngoài ra chẳng có gì thú vị.
Cô cau mày, bước tới gần hơn nữa về phía cái kệ sách. Cái kệ sách nhỏ hơn phía bên ngoài thì đúng là trống rỗng rồi nhưng cái kệ đằng sau nó thì không.
Cô đặt tay lên hai mép của cái kệ sách bên ngoài và bắt đầu đẩy, cố dịch nó về phía trước. Cái kệ chẳng nặng nề gì nên cô có thể dễ dàng đẩy nó tạo thành một vết trượt trên mặt sàn gỗ đầy bụi.
Rebecca xem xét cái kệ sách bí mật, rồi thất vọng. Một chiếc kèn bị mẻ, một cái đĩa thủy tinh đựng hoa quả đầy bụi, mấy cái chặn giấy trong suốt có chứa nước và vài bản nhạc dành cho đàn piano được kẹp lại với nhau bằng một cái kẹp giấy. Cô nhìn xuống tiêu đề bản nhạc, và đột nhiên cô cảm thấy lòng mình ấm lại khi cô bồi hồi nhớ về quãng thời gian cô vẫn còn chơi nhạc; đó là bản Xô-nát Ánh trăng, một trong những bản nhạc yêu thích của cô.
Cô cầm bản nhạc đã ố vàng trên tay, nhớ tới những giờ phút cô cố gắng học cách chơi bản nhạc này khi cô mới mười hay mười một tuổi gì đấy. Trên thực tế, chính bản nhạc này đã giúp cô nhận ra rằng cô không thể nào trở thành một nghệ sĩ dương cầm thực thụ được. Giai điệu của bản nhạc quá đẹp đẽ và quá tinh tế nên hầu như cô toàn chơi hỏng nó mỗi khi cô ngồi lên chiếc ghế dài.
Vẫn cầm tác phẩm trên tay, cô quay trở lại chỗ góc phòng và nhìn chi


Lamborghini Huracán LP 610-4 t