Tác giả: S.D.Perry
Ngày cập nhật: 22:53 17/12/2015
Lượt xem: 1342149
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2149 lượt.
vi cho phép, việc tăng cường tuần tra sẽ dẫn đến sự tấn công và giao chiến liên tiếp.”
“Vào lúc này, chúng tôi chưa thành công trong việc chế ngự những khả năng mở rộng giác quan để tạo thành cách ứng xử theo mệnh lệnh. Cách kích thích trực quan của Kịch bản số bốn và số bảy có vẻ vô ích, dù vậy chúng tôi vẫn sẽ cho nhiễm các cá thể mới vào ngày mai, và chờ đợi kết quả tương ứng vào cuối tuần. Kế hoạch ưu tiên của chúng tôi là tiếp tục phát triển thêm nữa năng lực thính giác trước khi ghi nhận cảm ứng nhiệt…”
“Chỗ này bị xé ra…” David nhìn lên và nói. Karen gật đầu. ”Dù vậy nó cũng đã giải thích nhiều chuyện. Tại sao bọn đứng chỗ cửa sau nhà thuyền án binh bất động, còn bọn ở cửa trước vẫn cứ bắn. Tình thế không thay đổi cho tới khi anh cùng Steve dẫn dụ chúng và nhóm thứ hai tiến vào.”
Rebecca cau mày, bản báo cáo này cho thấy một sự thật hiển nhiên: Umbrella đã tiếp tục những thí nghiệm trên người. Từ những gì cô thấy ở Raccoon, T-Virus mất bảy đến tám ngày để xâm chiếm vật chủ, và vật chủ sau đó bị phân hủy trong vòng một tháng.
Thế mà ở đây lại lây nhiễm cả nhóm và thu thập dữ liệu chỉ trong một tuần? Phải chăng họ đã cấy ghép và cải biến những giác quan? Không thể có đủ thời gian để làm nhiều thứ như vậy, vì các “cá thể” đáng lẽ phải bị phân hủy rồi, nói chi tới chuyện huấn luyện chúng học cách ứng xử …
Cô cắn môi lo lắng, bất chợt tự hỏi những nhà nghiên cứu ở vịnh Caliban đã làm gì với virus. Nếu họ đã tìm được cách gia tăng tốc độ lây nhiễm, can thiệp lớp màng kết hợp của virus chẳng hạn, làm tăng độ kết dính của nó.
… Hoặc bằng cách nào đó gia tăng gấp bội các tế bào, cho phép nó tái tạo theo cấp số nhân ... chúng ta có thể đang chứng kiến một tiến trình diễn ra tính bằng giờ chứ không phải bằng ngày.
Đây quả là một ý tưởng kinh tởm, có lẽ cô không muốn đề cập tới nó nữa một khi chưa có thông tin cụ thể hơn. Hơn nữa, nó chẳng làm thay đổi tình thế lúc này; dù nói thế nào thì bọn Trisquad cũng hết sức khó đối phó.
“Dấu hiệu trên cánh cửa phía Bắc cho thấy chúng ta đang ở khu C.” John nói, tiến đến chỗ máy tính. “Cậu có tìm thấy bản đồ không?”
Steve thở dài. “Không, nhưng nhìn xem. Tôi yêu cầu tìm thông tin về dãy xanh dương, rồi nó cho ra những báo cáo về trắc nghiệm chỉ số thông minh, mã màu đi kèm, và rồi thế này đây. Tôi chẳng làm thêm được gì nữa.”
John chăm chú nhìn vào màn hình, lẩn nhẩm, “…Người làm ra không cần nó. Người mua không muốn nó. Người sử dụng không biết nó.”
Karen, đang đọc lại những tài liệu về Trisquad, bất chợt nhìn lên với vẻ hào hứng. “Chờ đã. Tôi biết. Nó là cái quan tài.”
Không biết sao Rebecca chẳng mấy ngạc nhiên khi Karen giải được câu đố; cô có ấn tượng là người phụ nữ này rất quen thuộc với những trò chơi đố mẹo. Mọi người xúm lại quanh Steve khi anh này gõ chữ “quan tài” vào. Màn hình vẫn trơ trơ.
“Anh đang dùng tiếng Mỹ. Hãy thử dùng từ quan tài trong tiếng Anh.” Rebecca gợi ý.
Ngón tay của Steve lại nhảy múa trên bàn phím. Ngay khi anh Enter, câu đố biến mất và thay bởi dòng chữ:
KÍCH HOẠT CÁC DÃY
Kế tiếp là:
BÀI KIỂM TRA SỐ BỐN (KHU A), SỐ BẢY (KHU D), SỐ CHÍN (KHU B)/XANH DƯƠNG ĐỂ TRUY CẬP DỮ LIỆU (KHU E)
“Xanh dương để … thông điệp của Ammon,” Karen nói nhanh. “Chính là nó – thông điệp có liên quan tới dãy xanh dương, nó còn nói, “nhập câu trả lời cho chìa khóa”. Câu trả lời chính là ‘quan tài’…”
“Và các bài kiểm tra là chìa khoá.” David nói. “Còn ba dòng nữa trong tập thơ của Trent, và ‘xanh dương để truy cập’. Các dòng đó chính là đáp án cho bài kiểm tra, đảo ngược số và chữ, cầu vồng thời gian, và đừng đếm. Jill nói rất đúng, đây là những gì giúp cho chúng ta tìm kiếm.”
Rebecca cảm thấy hưng phấn hẳn lên khi David nhặt lấy cây bút trên bàn và lôi mấy trong mớ giấy ra mấy tờ còn dư. Thông tin họ tìm thấy rất có ý nghĩa – Thông điệp của Ammon hẳn phải đề cập đến chuyện gì đó.
Chúng ta có thể làm được, bây giờ chúng ta đã có những căn cứ vững chắc rồi …
David vẽ lên năm ô vuông chia làm hai hàng trên dưới, giống như trên bản đồ của Trent, đánh dấu ô dưới cùng là C. Sau khi ngẫm nghĩ, anh thử điền vào những ô khác, cái tận cùng bên trái là A và lần lượt đánh dấu từ phải sang trái số hiệu các bài kiểm tra tiếp theo.
”Cứ cho là tất cả chúng nằm cùng dãy,” anh nói. “Và chúng ta cần hoàn tất các bài kiểm tra theo thứ tự; có nghĩa là chúng ta phải di chuyển thành hàng ngang trong khu nhà.”
”Và phải tính tới chuyện bọn Trisquad cũng di chuyển được như vậy.” John khẽ nói.
Rebecca thấy sự hưng phấn của mình teo đi, và cô cho là những người khác cũng giống như cô, căn cứ theo dáng vẻ u ám của họ khi nhìn xuống tờ giấy. Cô đã biết sớm muộn gì họ cũng phải rời chỗ này, nhưng không hiểu sao cô cứ trốn tránh suy nghĩ về việc đó, cứ thoái thác cho tới khi phải đối mặt với nó. Và bây giờ nó đang ở trước m