Resident Evil ( Tập 2 - Vịnh Caliban ) - Full
Tác giả: S.D.Perry
Ngày cập nhật: 22:53 17/12/2015
Lượt xem: 1342158
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2158 lượt.
thốc nôn tháo, tạo ra một thứ âm thanh bất lực và khó chịu trong căn phòng vốn đang yên ắng. David rọi đèn ra những chỗ khác, và anh thấy một cánh cửa ở bức tường phía sau với chữ A màu đen trên đó.
David không nhìn lại cái đống kinh khủng đó nữa, anh đẩy Rebecca về phía cánh cửa đằng sau, kéo Steve theo luôn. Sau khi đã bước qua khỏi cửa, không khí trở nên dễ thở hơn một tí.
Họ đang đứng trong một hành lang không có cửa sổ. Có một công tắc đèn bên cạnh cửa, nhưng David tạm bỏ qua nó, anh cần điều hòa hô hấp trước đã, và chờ cho hai đồng đội của mình lấy hơi.
Có vẻ như họ đã tìm thấy những công nhân Umbrella đang làm việc tại vịnh Caliban, không phải tất cả nhưng ít nhất cũng có một người. David hạ quyết tâm rằng nếu tình cờ giáp mặt chúng, anh sẽ bắn ngay lập tức, khỏi hỏi tới hỏi lui gì hết.
*
* *Karen và John đứng ở cửa gần cả phút sau khi những người khác đã đi. Tiếng mở cửa đủ lớn để họ nghe thấy. Không khí lành lạnh tràn vào trong, xa xa có tiếng sóng rì rào, tuyệt nhiên không có tiếng súng, tiếng la hét.
Karen đóng cửa lại và nhìn John, dáng vẻ cô trông nhợt nhạt dưới ánh sáng mù mờ. Giọng cô rất thấp, thậm chí còn có vẻ cực kỳ nghiêm trọng.
“Họ vào được rồi. Anh muốn dẫn đầu, hay là muốn tôi đi trước?”John không kìm được.
“Phụ nữ của tôi luôn được ưu tiên,” anh thì thầm.
“Và tôi thích như vậy chỉ khi đi với cô, chắc cô hiểu ý tôi chứ?”Karen thở ra nặng nề, dấu hiệu rành rành của sự tức giận. John cười ranh mãnh, nghĩ đến cái tính dễ nổi cáu của cô ta. Anh ta biết mình không nên chọc tức cô, nhưng thật khó cưỡng lại. Karen Driver giỏi sử dụng vũ khí và là chuyên gia trong việc suy luận, nhưng cô ta cũng là một trong những người nghiêm túc nhất anh từng biết.
Mình có trách nhiệm làm cô ta bớt căng thẳng. Nếu bọn tôi có phải chết thì cũng nên cười một trận trước đã… Một triết lý đơn giản mà anh khắc ghi trong lòng, sau khi trải qua nhiều tình huống khó khăn trong quá khứ.
”John, trả lời nghiêm túc nào…””Tôi đi trước,” anh nhẹ nhàng đáp.
”Đợi khi tôi vào được thì hãy nối gót.”Cô ta nhanh nhẹn gật đầu, lùi ra phía sau lưng anh. Anh thoáng nghĩ tới việc nói với cô rằng anh sẽ chờ cô đằng kia với một nụ cười, nhưng rồi thôi. Họ làm việc chung đã gần năm năm, và anh biết mình đừng nên đi quá xa trước khi làm cô nổi điên. Ranh giới như hiện tại cũng tốt rồi, không nên làm hỏng nó.
Ngay khi đến gần chốt cửa, anh hít một hơi sâu, kìm hãm suy nghĩ hài hước của mình lại để nhường chỗ cho những tư tưởng mà anh hay gọi là “tư tưởng của lính.” Thích hài hước, thích khuất phục đối thủ - anh sở hữu cả hai điều đó, nhưng anh cũng dư biết lúc nào cần phân định rạch ròi chúng với nhau.
Bây giờ thì hãy là một hồn ma, hãy trườn vào bóng tối như một cái bóng…Anh khẽ khàng mở cửa. Không âm thanh, không động tĩnh. Anh thả lỏng khẩu Beretta, rời bước khỏi khu nhà và tiến nhanh vào bóng đêm phủ ánh trăng bạc, nhắm đến cánh cửa cách đó chừng hai mươi bước. Khối óc người lính mách bảo cho anh biết thực tại, gió lạnh, chân anh giẫm lên nền đất tơi, mùi vị của biển, nhưng con tim mách rằng anh là một hồn ma, đang phiêu phưởng như một cái bóng vô hình trong đêm.
Anh tiếp cận cánh cửa, chạm vào tay nắm kim loại lạnh ngắt. Cánh cửa vẫn trơ trơ. Lối vào đã bị khóa.
Đừng sợ, đừng lo, anh là một cái bóng không ai trông thấy; anh sẽ tìm lối khác. John giơ tay ra hiệu cho Karen chờ, và nhẹ nhàng lướt sang phải.
Lặng lẽ và ung dung, một cái bóng vô hình…Anh tiếp cận góc nhà và trườn xung quanh nó, mặc cho các giác quan hoạt động và nắm bắt thông tin. Không có động tĩnh trong bóng tối, cảm giác thô nhám của bê tông dưới vai và hông trái, nhịp tim đều đều vững chãi và cơ bắp thả lỏng. Có một cánh cửa khác mở ra phía mặt biển bao la chập chờn, ánh lên tia sáng lành lạnh của kim loại.
Tạch tạch tạch!
Một loạt đạn xới tung nền đất dưới chân anh. John xoay người và nhảy lùi lại, ép sát bức tường và nắm lấy chốt cửa. Từ phía nhà thuyền là một hàng ba đứa…
… John đẩy cửa và lao vào trong, vừa kịp nghe thấy tiếng đạn đập vào lớp kim loại, cách người anh chỉ vài inch và làm cánh cửa kêu lạch cạch.
Anh giữ cửa mở bằng chân, liếc mắt nhìn qua khe để định vị chỗ khai hỏa, và siết cò trong khi một mảng bê tông lẫn bụi khác rơi từ trên tường xuống. Khẩu súng giật mạnh, giờ đây nó là một phần cánh tay của anh, còn anh chẳng khác nào một con thú, một con thú với những viên đạn sấm sét, hơi thở ngắt quãng, lúc này anh tự thấy mình vừa là người lại vừa là một sứ giả của tử thần.
Anh nhìn lại và thấy lằn ranh hai bên đã gần hơn, ba cái bóng rõ dần. John bắn thêm một phát nữa và cúi xuống dưới cánh cửa đang mở … khi nhìn ra, anh thấy chỉ còn hai đứa.
Thình lình.
Phía sau anh.
John xoay người và trông thấy chúng, hai tên, cách mười bước về phía đông bắc khu nhà. Cả hai cầm súng trường tự động.
Nhưng không di chuyển và cũng không nổ súng.
Anh vô cùng kinh hoả