Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343062

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3062 lượt.

ắn tin tưởng em lắm chứ không nghi ngờ gì đâu.

-Vậy ta cứ ở đây,kiểu gì hắn cũng sẽ quay lại.Nào,đứng dậy đi.

Nói rồi,Việt kéo Thảo dậy,hai người đi vòng quanh căn nhà tìm kiếm.Một lát,Việt nghe thấy tiếng động ở ngoài cửa.Hai người lặng lẽ bước đến.

Khánh vừa mở cửa ra thì thấy Việt,hắn chạy biến,Việt hồ hởi đuổi theo,những âm thanh hô hoán vang lên nhưng mặc nhiên Khánh không quan tâm.Khánh leo lên một chiếc xe máy để ngoài cổng và biến mất.Hai người cũng tức tốc đuổi theo,chỉ được một lúc thì hắn đã mất dạng.Hai người tức tối quay về,chiến dịch đã thất bại thê thảm.Chỉ mỗi Khánh thôi mà gây ra biết bao hậu quả,anh Dũng thì mất tích,hai chiến sỹ phải hy sinh.Không biết đến bao giờ mới có thể đưa được hắn trở lại.Nhìn hai chiến sỹ trên xe cấp cứu mà lòng Thảo đau đớn,suýt nữa cô cũng làm mồi cho hắn.Càng nghĩ càng tức giận,lẽ ra cô phải tỉnh táo hơn,thằng ấy khôn ngoan và bạo tàn quá.

Ngay đêm ấy,căn phòng đã được lục soát cẩn thận nhưng không có gì khả nghi cả.Ai cũng nghĩ chỉ là một cuộc viếng thăm đơn thuần của Khánh chứ không phải người quen hay là gì của hắn cả.Và rồi chúng được bỏ qua khá nhanh.



2h30 phút sáng...

Lúc này,Luân đã cử Quân đi theo Thắng quay trở lại nơi giam giữ Hạnh Ẻo,phải theo sát cô để còn chủ động ra tay cứu thoát nếu không muốn bị Dung Tào dùng cô như một món hàng trao đổi.Bố trí đã đâu vào đấy,Thắng gọi điện cho lão Dung.Nghe xong lời Thắng nói,lão mừng ra mặt mà không chút nghi ngờ,Dung chưa bao giờ tin là Thắng có thể lật mặt với mình.Ngay trong đêm lão đã xua quân tiến đến nơi Thắng thông báo.Dung vẫn để Hạnh ở lại và cử người canh giữ,chưa dùng cô vào lúc này.Lão đủ sức hạ được Luân,một công đôi việc,trừ khử hậu họa về sau và tiến gần đến thứ mà lão theo đuổi bao năm qua.Cũng có thể với lão chỗ ấy không đáng phải liều mạng,nhưng lão cần danh dự,cần quyền lực.

Thực ra trước đây,bộ ba ông chủ ngày nào vẫn có một mối làm ăn lớn.Ông ta là trùm các băng đảng ở Myanma,tất cả những vũ khí,ma túy đó đều được chính ông chủ này cung cấp.Nhưng sau chuyến hàng lớn ấy,biết lão Minh đã rút lui,chỗ hàng cũng biến mất,ông ta cũng ngừng giao dịch từ đó.Vì thế để quay lại móc nối được với ông ấy,Dung Tào cần tìm ra chỗ ấy để khiến ông ta yên tâm và khẳng định năng lực.Với lại chỗ kho hàng ấy không hề nhỏ về giá trị,nhất là với một đất nước an toàn và kín kẽ như Việt Nam.

Cuối cùng lão cũng đến nơi,để chắc chắn hơn việc mà Thắng thông báo.Ông ta không ra tay ngay mà âm thầm theo dõi,đúng là trước mặt ông ta.Nhóm Luân đang di chuyển những thứ gì đó thật,Dung Tào mừng rỡ định tiến vào tóm gọn cả bọn thì lão có điện thoại.Đàn em của lão thông báo rằng,vợ và con gái của Thắng đã bỏ trốn.Nghe xong lão mới nhận ra đó là một cái bẫy,lập tức lão xua quân rút lui nhưng nào kịp nữa,xung quanh lão đã bị bao vây tứ phía.Cơn tức giận của lão nổi lên,lão ra lệnh cho người của mình nổ súng.Một cuộc đọ súng diễn ra ngay tờ mờ sáng,lão không thể ngờ có ngày mình lại ngu ngốc như thế,lòng tham đã che mờ mắt lão,lão đánh giá quá thấp Luân.Đội quân của lão quá thua thiệt về số lượng và thế trận,nơi mà lão đến là tử huyệt,Dung không thể rút lui,cũng không tiến tới được.Từng người,từng người trong nhóm bắt đầu gục ngã.Lợi dụng sự ồn ào ấy,những người thân tín của lão quyết định mở đường máu cho lão trốn thoát.Trong khi những tên còn lại đang chiến đấu như một chiến binh thì một mình lão hoảng hốt chạy ra đường quốc lộ,lão chỉ còn một mình,một điều ít khi xãy ra với lão.Chưa bao giờ lão thảm hại như lúc này,Dung không còn gì ngoài bộ quần áo rách rưới,lão chạy thục mạng mà không một lần quay đầu nhìn lại.

Thế rồi trong tờ mờ sương sớm,lão thất thần nhận ra trước mặt mình là một đội quân khác đang chờ sẵn.Càng đáng sợ hơn,kẻ đang chĩa súng vào lão chính là một tên lùn tịt mang gương mặt của con trai mình...Duy Trường.Dung Tào trợn mắt ngạc nhiên,lão thốt lên:

-T-r-ư-ờ-n-g....,con...... trai,con vẫn chưa chết sao?

Lão chạy lại gần hắn.

-Con chào bố,bây giờ con mới được gặp bố đấy,rất hân hạnh.

Ông ta ngớ người ra,lời nói đó như thức tỉnh ông.Trước mặt ông là đứa con mà ông đã bỏ rơi,đứa con mà ông đã...không lựa chọn.

-Con...con..là...

-Minh Kiên,bố tôi là Minh Hoài chứ không phải là ông,lão già à?

-Không...con...là...con trai ta.

-Con trai ông,hắn mới là con trai ông.Ông nghĩ gì thế hả?

Vừa nói dứt lời hắn đã tiêm cho ông một mũi xi lanh chứa đầy dung dịch.Ông ta được đưa lên một chiếc xe và chuồn thẳng.Còn Kiên,hắn quay trở lại chiếc xe của Luân.Hắn vẫn phải ngụy trang cho phần còn lại của trò chơi.

-Anh Luân,có bắt được hắn chưa?Kiên giả vờ hỏi.

-Hắn trốn thoát rồi.

-Sao lại thế được?

Luân không nói thêm gì.Cả bọn lên xe về nhà.Đến nơi Luân cũng gặp ngay Quân và Hạnh Ẻo đang chờ mình.

-Sao rồi anh,hắn chết chưa?

-Chẳng hiểu sao hắn biết bí mật của ta nên đã trốn thoát.Mà anh Thắng đâu?

-Anh ấy bảo bọn em về trước,hình như anh ấy còn việc phải gi