XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343159

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3159 lượt.

ìm ra kho vũ khí ấy.Thứ mà hắn thèm khát.Lúc đó thậm chí hắn đeo thứ mặt nạ da người ấy mà mỉm cười với anh,dù hắn biết anh chính là kẻ mà quá khứ bỏ rơi.Giết anh,hắn hả dạ chỉ trong ngắn hạn và tất nhiên hắn sẽ không ngu ngốc gì mà làm như thế.Chỉ có một vấn đề lúc này,rằng anh đã tuyên chiến với hắn,anh đã bị hắn nắm thót,đó chính là Lâm.Luân sợ hắn khai thác nhược điểm này của anh,điều đó thật nguy hiểm cho anh và cả Lâm nữa.Anh chỉ hi vọng hắn có chút tình cho Lâm bởi ADN quá khớp của hai người.




Đúng như Luân nghĩ,Dung Tào trở về nhà sau chuyến đi có phần gấp gáp.Tâm trạng hắn rất xấu khi một lúc hắn đón nhận hai cú đánh sấm sét.Đầu tiên là cái chết của Duy Trường,đứa con độc nhất trên danh nghĩa.Thứ hai là tên sư phụ hắn đã trốn thoát.

Duy Trường là đứa con ruột của hắn,hắn đã kết hôn với một người phụ nữ tên là Bích Trâm,bà ta đã sinh cho hắn một thằng con trai.Hắn cảm ơn trời đất bởi điều đó.Và dù hắn là con quái vật nhưng con trai,vợ hắn thì được sống ngoài thế giới ấy.Hắn đưa gia đình của mình định cư tận Sài Gòn,cuối tuần hắn sẽ bí mật đến thăm họ.Đúng với cái tên của Dung Tào,sự đề phòng cẩn thận cho tương lai đứa con trai là điều dĩ nhiên.

Hắn giao cho bà vợ và con trai làm chủ một khách sạn có tên là Dương Trung.Một cuộc sống không có chút máu từ hắn và con trai hắn không bao giờ biết lão Dung làm gì.Thế mà bỗng chốc hắn lại đón cú sốc ấy.Duy Trường bị bắn chết ngay tại nhà,bà vợ thoát chết thì lại bị liệt hai chân bởi bà đã nhảy từ lầu hai xuống đất.Bà không biết sát thủ là ai bởi hắn trùm kín đầu.Hắn như điên như dại khi cái xác của con hắn nằm gọn lỏn trong cái quan tài và dòng chữ đầy máu khắc lên tường nhà “Công lý được thực hiện”.Hắn tưởng mình làm thế là thông minh lắm rồi,vậy mà một kẻ nào đó đã biết điều ấy.Tất cả những gì hắn phải chịu có lẽ là sự trừng phạt đích đáng những gì hắn gây nên.

Dung Tào trở về Hà Nội sau khi an táng xong đứa con ấy.Hắn nằm thườn người ra trên giường,hắn khóc cho phận bạc của thằng con trai,hắn thấy ân hận và có lỗi với Trường.Hắn nghĩ những gì hắn làm đã hại con hắn.Rồi hắn vùng dậy,hắn tìm đến chỗ ông Hải,hắn muốn nói chuyện với lão cho khuây khỏa,hắn muốn tìm từ lão một điều gì đó giúp hắn tự tin hơn.Nhưng hắn đã sụp đổ hoàn toàn bởi căn phòng trống trơn.Hắn điên cuồng gọi bà Liên xử tội.Ấy thế mà bà ấy đã bỏ trốn sau khi biết lão già trốn thoát,bà quá hiểu số phận của mình nếu ở lại đó.Sự thù hận chất chứa càng khiến Dung như một con quỷ.Bước chân hắn bơ phờ đến là thảm hại,một phần đời mình coi như đã chết.

Trong gian phòng tối om,Dung thu mình lại ngẫn ngơ nghĩ về mọi chuyện.Một ngày trời Dung ngồi như thế.Hắn chỉ tỉnh giấc vì những hình ảnh ghi lại đêm hôm đó.Thế rồi đôi mắt hắn lại sáng rực lên,tưởng như địa ngục đã gần kề thì chính hắn lại thấy kho báu ngay trong vũng lầy tăm tối ấy.Hứng thú lại quay trở về khi những gì hắn cần biết đã xuất hiện.

....Ồ....may mắn....Phải nói thế chứ nhỉ,lão thoát được thì mặc kệ.Sau tám năm trời hắn mới có chút manh mối từ lão,hắn cạy miệng lão đủ mọi cách mà chẳng xi-nhê gì vậy mà một con mồi hắn để xổng năm xưa lại moi được một cách dể dàng chỉ nhờ cái mác “con trai Minh Thành”.Hắn vừa giận nhưng lại vừa vui,thằng nhóc lại có giá trị cực đại như thế.Dĩ nhiên hắn sẽ coi Luân là đứa con rễ đáng yêu nhất của mình,phải thế thôi chứ sao.Hắn cười một cách khoái trá.

-Bố ơi!Tiếng Lâm gọi.

-Con vào đi.

-Bố đi đâu mà lâu quá vậy?

-Ừ,bố đi công tác mà.

-Mấy hôm bố vắng nhà bạn con có ghé chơi,bố không giận chứ?

-Thế à?Thế thì tốt chứ sao bố mong con làm thế lắm mà.Sao lại giận chứ?

Lâm ngạc nhiên khi thấy hắn bỗng chốc hóa “người cha nhân từ”,cô luôn lo sợ ông ấy bởi thế cô không dám đưa ai về nhà chơi cả.Vậy mà bây giờ ông lại vui mừng,có lẽ ông đã thay đổi chăng?Ông ấy chấp nhận cô rồi?Cô cười hạnh phúc vì những suy nghĩ của mình.

-Ngày mai con dẫn cậu ta về nhà ăn cơm nhé.

-Sao cơ?

-Sao con ngạc nhiên thế?Không thích à?Vậy thôi nghe?

-Không,con thích mà.Con không nghĩ là bố thích anh ấy đến vậy.

-Trời đất,ta là cha con,ta vui biết chừng nào khi con có người yêu chứ.Ta nói có đúng không vậy????.Hắn trêu cô.

-Bố này...

Lão cười một cách sảng khoái.Lâm thì không phải nói,hạnh phúc đến quá bất ngờ,bây giờ giữa cô và anh không còn trói buộc điều gì hết.Cô nhìn ông ta trìu mến,chưa bao giờ cô thấy yêu quý ông như lúc này.Lâm đâu biết rằng nụ cười đó hắn chỉ dành cho chính mình.Hắn chả quan tâm tí tẹo gì về cô,điều quan trọng là cô đã trở nên hữu dụng,một con tốt thí trong ván cờ giữa hắn và Luân.Thật tội ngiệp cho cô,cô từng rất ghét hắn,rất sợ hắn bởi một vật trưng bày thì làm gì hắn để mắt.Cô là thứ ngụy trang cho hắn,cô sẽ thí mạng một lúc nào đó.Hắn mang cô về từ một trại trẻ mồ côi,mục đích là cho cô một thân phận để người ta nhìn vào hắn,”ồ,hắn có một gia đình”,hắn muốn người ta nghĩ thế để không ai quan tâm đến gia đình thật sự.Quan điểm của hắn,”điểm yếu lớn nhất của con