Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343161

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3161 lượt.

lưỡng,bộ râu quai nón khá men lỳ.Mà nói thẳng ra,cô ấy là gái bán hoa nên cũng không quan trọng khách hàng ấy như thế nào.Anh nhìn chăm chăm vào cô nàng như thể dục vọng trong anh đang phát huy tác dụng vậy,còn cô ấy thì tất nhiên nhìn ra điều ấy.Hoa đưa mắt nhìn anh đắm đuối,cô đưa ly rượu lên như muốn cạn ly với anh.Chiêu thức cũ mèm,dấu hiệu cho bạn tình biết mình đã đồng ý.Thanh chỉ cần có thế để tiến lại cô nàng.

-Chào em,anh có thể mời em một ly chứ?

-Được chứ sao không?

Nói rồi hai người ngồi uống với nhau như thể đã thân nhau từ kiếp nào.Sau nghi thức nhảy nhót một cách nhàm chán thì cái bẫy cũng đã sập xuống.Thanh chở nàng bằng chiếc SH to đùng của Luân,phong cách thiếu gia nó phải thế.Anh đưa cô về nhà nghỉ Kim Hồng cách vũ trường 3 cây số.Vừa bước vào phòng cô nàng đã “chủ động”,lúc này Thanh mới hiện nguyên hình,anh buông cô ra,cô chưa kịp phản ứng thì Luân bước ra từ nhà vệ sinh.Hoa ngạc nhiên kèm sự sợ hãi.

-Cô không phải sợ chúng tôi không hại cô đâu?Thanh trấn an.

-Các anh là ai?Các anh muốn gì ở tôi?

-Có phải cô quen một người tên là Khánh còn gọi là Khánh Tặc.

-Các anh nói gì em không hiểu?

-Cô em?Bọn anh hứa sẽ không làm gì cô,chỉ hỏi một số chuyện nếu cô không hợp tác thì anh không khách sáo đâu đấy.Thanh dọa cô nàng.

-Thanh,đừng nói thế?Cô tên Hoa phải không?Anh chỉ muốn biết em có phải là người hay ghé thăm hắn không?Anh chỉ muốn em dẫn anh đến thăm hắn,em hiểu ý chứ?Anh giúp hắn chứ không hại hắn đâu.Tin anh chứ?

-Em..em..chỉ là khách quen của hắn,hắn chỉ nhờ em chút chuyện thôi nên em mới ghé thăm hắn.Em và hắn không quan hệ gì thật mà.

-Thế hắn nhờ em chuyện gì?

-Hắn bảo em tìm gặp một người tên là “Luân B”.

-Hắn muốn tìm tên đó làm gì?

-Em không biết chỉ là hắn muốn gặp người đó,hắn bảo với em là tìm được càng nhanh càng tốt.

Nghe xong hai người không ai bảo ai nhìn nhau ngạc nhiên thật sự.Hóa ra hắn cũng tìm anh như anh tìm hắn,thế thì đơn giản cho anh quá rồi.

-Rồi,mọi chuyện đơn giản hơn ta nghĩ,không ngờ hắn kêu đích danh anh.

-Là sao?Hoa lên tiếng.

-Đây là người cô cần tìm đấy!

-Ý anh là...anh ấy là Luân hả?

Cả hai cười nhìn cô gái.

-Thế em có nghe hắn nói tìm anh làm gì không?

-Em không biết hắn chỉ bảo là khi gặp anh thì nói rằng hắn có thứ cho anh.

-Mà sao em biết gì về anh mà tìm?

-Hắn nói chỉ cần đến công ty Quang Minh là sẽ thấy.

-Ừ

Vậy là đã rõ,manh mối có vẻ sáng như ban ngày,đúng là hắn có gì đó cho anh thật.Điều thắc mắc còn lại là”tại sao hắn biết anh,biết cả cái tên Luân B nữa”.Nhưng anh sẽ có đáp án sớm thôi,ngày mai gặp hắn anh sẽ biết rõ.Khánh Tặc,cái tên bắt đầu khiến anh thấy rợn người,sao hắn biết rõ về anh như thế,anh mong muốn đến ngày mai quá.Anh muốn gặp tên dâm tặc ấy và xem hắn có gì cho anh.



Ánh mặt trời đâm xuyên qua tầng mây bồng bềnh trôi.Hắn thức giấc sau một đêm “mệt nhoài”,nước mắt hắn rơi lả chả.Hắn nắm chặt bàn tay lại,đôi mắt nhắm nghiền.Hôm qua lại là địa ngục với chính hắn,giờ hắn mới cảm nhận rõ nổi đau của những cô gái khi bị hắn đánh chiếm một cách tàn bạo.Nhưng ít ra hắn cũng làm những cô gái thích thú,hắn nghĩ thế,còn bây giờ,hắn là đàn ông,một yêu râu xanh chính hiệu thì mức độ “manly” của hắn phải gọi là đạt đỉnh,Khánh có thừa hóc môn của chuyện ấy.Thế mà hắn lại bị...“cưỡng hiếp”...nghe có vẻ phi lí nhỉ?Không đâu,một thứ ghê tởm hơn đã làm thế với hắn,một thành viên của...“thế giới thứ 3”.

Thằng khốn ấy từ lúc vào đây đã si mê hắn như điếu đổ,thân hình đồ sộ gấp mấy lần dáng vẻ nhỏ thé của hắn.Thằng ấy nhìn gương mặt xương xẩu của Khánh với một sự thèm thuồng cực đại,chỏm râu bé tí gắn dưới lá môi mỏng thếch,cái miệng khá rộng,đôi mắt hơi sâu và tinh ranh của hắn ...nói chung mọi thứ...trên người Khánh khiến thằng ấy không thể điều chỉnh được bản năng dục vọng thượng thừa của mình.Và chỉ nhờ sự hậu thuẫn của đại ca phòng giam,một cái cớ gọi là “trừng phạt yêu râu xanh”,thằng ấy đã có những bữa tối ngon lành.Còn Khánh thì ghê tởm đến mức xóa sạch những suy nghĩ “thủ dâm” mỗi khi nhìn những cô gái mơn mởn.

Khánh cười một cách đau đớn,đã nhiều đêm hắn như chết đi sống lại vì tên bệnh hoạn ấy.Từ lúc vào đây,biết bao thứ dã man đổ xuống đầu hắn.Hắn là một trò chơi cho bọn tù giải trí,nào là “cởi truồng nhảy lò cò”,”búng trym”,”cùng nhau múa xung quanh vòng”...ừ thì đủ cả.Hắn đã rơi nước mắt biết bao lần như thế.Hắn ao ước Hoa sẽ tìm giúp hắn thần hộ mệnh của đời mình,chỉ có người đó mới cứu vớt cuộc đời nhơ bẩn ấy.

Hắn ngồi dậy vươn vai như thể hôm qua chỉ là ác mộng.Khánh đưa mắt nhìn quanh,cả bọn đang ngủ li bì.”Lũ khốn kiếp,bệnh hoạn,tao sẽ không bao giờ để chúng mày chết...tao sẽ lột da từng đứa một,ăn từng miếng thịt trên người chúng bây...bọn biến thái”,hắn nguyền rủa đưa anh mắt dao găm nhìn bọn chúng.Đột nhiên một thằng trở mình thức giấc khiến Khánh hoảng sợ.

-Mày nhìn gì thế thằng bệnh?

-Dạ không có gì,đại ca.


XtGem Forum catalog