Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tàn Bạo

Tàn Bạo

Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1341473

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.

ông?
Tả Đăng Phong hỏi.
Đạo nhân trung niên thấy hắn biết quy cũ thì gật đầu:
- Cậu muốn biết cái gì?
- Tôi muốn biết chuyện tình của 5 vị Huyền Môn Thái Đẩu này.
Tả Đăng Phong hỏi.
- Được rồi, hôm nay bần đạo sẽ nói cho cậu biết, cũng để cậu mở mang kiến thức.
Lúc này đã là sau giờ ngọ, khách hành hương cũng không còn nhiều nên vị đạo trưởng này cũng vui vẻ nói chuyện với Tả Đăng Phong.
- Ngân Quan thì đây chính là chưởng giáo Vương chân nhân của Toàn Chângiáo chúng ta, tóc Vương chân nhân trắng như tuyết, vén lên giống như là đội Ngân Quan ở trên đầu. Phái Toàn Chân chúng ta tu hành chính là võcông Toàn Chân chính thống, tu hành chủ yếu là việc lấy linh khí, linhkhí trong người càng cao thì càng có thể kéo dài tuổi thọ, ngoài ra linh khí còn có thể dùng để công kích địch nhân ở ngoài trăm bước.
-Kim Châm chính là Đỗ chưởng giáo của phái Mao Sơn, người này tu luyệnChính Nhất Đạo thuật, người này sử dụng Kim Châm cho nên lấy Kim Chânlàm đạo hiệu của mình. Tuy rằng võ công người này không cao lắm nhưng mà pháp phuật rất cao, viết phù chù cùng bố trí trận pháp có thể đuổi quỷhàng yêu, đối phó với người tự nhiên là thoải mái hơn rồi.
- Đồng Giáp chính là một vị Lạt Ma Phật Tông của Phật gia, người này tu luyệnbí pháp thần thông Mật Tông của Phật môn, cả người cứng rắn như sắt, như đeo Đồng Giáp vậy, đạn thường không thể làm tổn thương, ngoại công củangười này rất cương mãnh, một quyền có thể đánh chết 7 con trâu.
- Thiết Hài chính là Minh Tịnh đại sư của Thiếu Lâm, võ học chính làThiền Tông của Phật môn, công phu đi lại thiên hạ vô song, một cước cóthể đá bay một con sư tử bằng đá nặng 1000 cân, khinh công cũng rất lợihại. Năm trước người này cùng với Chưởng giáo chân nhân của chúng ta tỷthí với nhau, trong vòng 1 ngày 2 người đã từ nơi này chạy đến Hà Nam.
- Ngọc Phất chính là một nữ đạo sĩ, trong tay luôn cầm một cây Phất Trầnbằng ngọc, nàng là người phương nam, hình biết sử dụng các loại phóngcổ, thi độc, vu thuật.
Đạo sĩ trung niên này thao thao bất tuyệt.
Đạo nhân này vừa nói xong thì Tả Đăng Phong ngây ngẩn cả người, hắn căn bản là không biết được võ công, đạo thuật, thần thông, võ học, vu thuậttrong miệng của đạo nhân trung niên này là gì. Ở hắn xem ra thì vị ĐồngGiáp kia một quyền có thể đánh chết 7 con trâu, còn vị Thiết Hài cùngNgân Quan kia so đấu khinh công, từ nơi này chạy đến Hà Nam, nơi cáchđây gần 2000 km, trong vòng 1 ngày thì lại sao lại chạy xa được như thế?
Đạo nhân trung niên thấy Tả Đăng Phong sửng sờ thì khuôn mặt liền lộ ra vẻđăc ý, nếu Tả Đăng Phong không có phản ứng thì hắn mới cảm thấy mất mátvì đã nói nhiều rồi.
- Đa tạ đạo trưởng chỉ giáo, xin hỏi đạo trưởng, Kim Châm cùng Đồng Giáp đang ở nơi nào?
Tả Đăng Phong đứng ngẩn ngơ một hồi rồi hỏi. Thánh Kinh sơn đã không thuhắn, hắn cũng không muốn theo hòa thượng học võ thuật càng không muốnhọc Vu thuật. Cho nên hắn nghĩ đến Kim Châm cùng Đồng Giáp.
- Bất kể là võ công hay đạo thuật, luyện đến mức tận cùng đều là là trăm sông đổ về một biển, đừng tưởng rằng chỉ có Đạo thuật lợi hại.
Đạo nhân trung niên này có kiến thức rộng rãi, lập tức đoán được suy nghĩ trong lòng Tả Đăng Phong.
- Đạo trưởng, ngài hiểu lầm rồi, vợ của tôi bị người NB sát hại, tôi nghĩ học được bổn sự không sợ đạn để báo thù cho vợ của tôi.
Tả Đăng Phong giải thích.
- 5 vị này người nào cũng không sợ đạn cả, cho dù là đại bác cũng không làm khó được họ.
Đạo nhân nói.
- Đạo trưởng, tôi là là thật tâm học nghệ, thỉnh đạo trưởng cùng chưởng giáo nói một chút đi.
Tả Đăng Phong lấy từ trong lồng ngực ra 1 đồng đại dương rồi khẽ đưa chovị đạo nhân này, trong lòng hắn cũng không muốn rời huyện Văn Đăng này,nếu ở Toàn Chân phái luyện võ thì hắn có thể trở về thăm Vu Tâm Ngữ mà13 cũng không cần bôn ba đi theo hắn.
- Haizz, tiểu huynh đệ, cậu thật là người đáng thương, mau thu tiền lại đi.
Đạo nhân trung niên thấy thế thì lắc đầu mà thở dài, cũng không có lấy tiền của Tả Đăng Phong, ngược lại thấp giọng nói:
- Coi như cậu gặp duyên, hôm nay Kim Châm cùng Ngọc Phất đến Toàn Chângiáo của chúng ta, bọn họ sắp rời đi, khẳng định là Chưởng giáo sẽ tiễnhọ, cậu hãy ở đây, đợi cho bọn họ đi ra thì cậu đi thử vận khí.
- Đa tạ đạo trưởng.
Tả Đăng Phong nhét tiền vào trong túi của vị đạo nhân trung niên này nhưng đối phương lại trả cho hắn.
Tả Đăng Phong nhìn tiền trong tay, lại ngẩng đầu nhìn vị đạo nhân kia,trong lòng rất là nghi hoặc, đây là lần đầu tiên hắn gặp người không cần tiền a.
Trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng Tả Đăng Phong cũng cất tiền rồi nói lời cảm ơn với vị đạo nhân trung niên kia, sau đó đi về một góc rồi ngồi xuống.
- Xem bộ dạng của cậu thì nhất định là chưa ăn cơm trưa, ăn đi.
Vị đạo nhân trung niên kia rất vừa lòng với hành động của Tả Đăng Phong nên cầm lấy bánh ngô đưa cho hắn.
- Cảm ơn đạo trưởng.
Tả Đăng Phong cầm lấy bánh ngô rồi nói cảm ơn, sau đó lấy một đồng tiền rồi bỏ vào thùng công đức.
Tả Đăng Phong ngồi ăn bánh n


Ring ring