Thon Thomas Detective - Lời Nguyền
Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh
Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015
Lượt xem: 1344316
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4316 lượt.
o hán… xin cậu hãy vì bản thân mình, vì cô ấy (Đại ca chỉ tôi) và cả tôi nữa, Khôi Nguyên à! Hãy dừng cuộc điều tra lại đi.
- Ồ, thú vị thật.
- Thú vị?
- Tôi nói ra anh khó mà tin được. Nhưng, sự thật giống như một vở tuồng hài hước.
- Hài hước?
- Quá hài hước đi chứ. Nói chung, tất cả chỉ là sự hiểu lầm. Chẳng giấu gì anh, tôi đang điều tra một vụ án có liên quan đến ông Bính Lù. Nhưng, vụ án đó chẳng có liên quan gì đến đại ca của anh. Tóm lại, tôi không điều tra về chuyện làm ăn của đại ca Phong, do đại ca Phong thấy tôi truy tìm Bính Lù thì “có tật giật mình” mới nghĩ vậy thôi. Còn việc tôi đánh em trai của hắn thì tôi nhận, thằng công tử đó coi trời như miếng dẻ rách, phách lối và rất bố láo nên tôi dạy cho nó một bài học để lần sau chừa cái thói ngông nghênh đi. Chắc anh cũng quá rõ về thằng đó rồi?
- Nói như vậy thì sự việc lần này chỉ là hiểu lầm. Nếu vậy thì rất dễ dàn xếp, đại ca Phong rất tin tưởng và coi trọng tôi. Chỉ cần tôi nói một tiếng thì chuyện cậu đánh người anh em của bọn tôi có thể thu xếp được.
- Được vậy thì hay quá! Tôi cũng muốn gặp mặt đại ca Phong một lần. Nghe nói, đó cũng là một tay hảo hán.
- Đúng đấy Khôi Nguyên, có nhiều điểm ở anh ấy tôi rất phục. Nên tôi mới đầu quân cho anh ấy.
- Tôi nghĩ anh nên tìm việc gì khác để làm thì hay hơn. Cái nghề này không ổn đâu, anh cũng biết mà.
- Tôi biết, nhưng món nợ ân tình với anh ấy làm sao tôi trả hết được. Anh ấy coi mẹ tôi như mẹ mình mà cung kính phụng dưỡng. Tôi biết anh ấy hồi anh ấy còn rất nghèo khổ, anh ấy đã làm việc vất vả, dành dụm từng đồng bạc, đến mức thèm thuốc lá mà không dám mua lấy một điếu để hút, tiền đó để giúp tôi chữa bệnh cho em gái (khi đó nó mắc phải bệnh lao phổi), anh ấy biết bao phen đưa lưng ra hứng chịu những nhát chém cho tôi… thử hỏi làm sao tôi có thể bỏ anh ấy được? Làm sao có thể hả Khôi Nguyên? – Giọng nói của đại ca rung cảm.
Khôi Nguyên đặt tay lên vai anh ta, nói:
- Tôi hiểu rồi. Cám ơn anh đã giúp, anh hãy sắp xếp giúp tôi một cuộc hẹn với đại ca Phong, chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau.
- Cậu định đi về với bộ dạng này sao?
- Chà, chút nữa thì tôi quên bén mình đang trần như nhộng. Ở đây không có đồ để thay mới chết chứ!
- Sao lại không có.
Đại ca gọi lớn:
- Thằng Tin đâu rồi? Lại đây anh bảo!
Một người từ xa nghe tiếng gọi tức tốc chạy lại.
- Dạ, em đây đại ca.
- Chú mày hãy cho anh Nguyên “mượn tạm” bộ cánh.
- Dạ, tuân lệnh đại ca. – Anh ta không một chút nấn ná, cởi áo quần đưa cho Khôi Nguyên mặc. Tôi ngượng quá! Quay mặt đi chỗ khác.
- Còn đôi giày nữa, anh Nguyên có lấy không?
- Cái thằng này lại hỏi nhảm, (đại ca gõ “cốp” lên đầu anh ta) mày cởi giày đưa cho anh Nguyên luôn đi!
(...)
Chia tay đại ca và đám giang hồ. Chúng tôi trở lại nơi chốn quen thuộc. Đồi trà, căn nhà, và bóng ma (Hoàng Lan) lẩn khuất.
---
Cũng đúng lúc thay,
Chúng tôi về đến chân đồi thì gặp anh Quốc Việt và Ngọc Trinh. Khôi Nguyên không cười, nét mặt anh ấy vẫn lạnh như băng, nhưng, tôi đã học được cách cảm nhận tâm trạng vui buồn của anh ấy không cần qua nét mặt. Anh ấy đang vui. Chắc chắc là vậy. Rất vui!
Chúng tôi lên nhà ngồi nói chuyện. Mấy người họ bàn luận về vụ việc đang điều tra, còn tôi lo thực hiện “bổn phận” của mình, đó là, nấu bữa tối cho mọi người.
Tôi nghe được những gì họ nói với nhau.
- Nếu không phải chính miệng cậu nói ra, tớ sẽ không thể nào tin nổi câu chuyện về bộ lạc ăn thịt người ở thế kỷ hai mốt này đâu.
- Chuyện không hoang đường chút nào.
- Huynh không sao là tốt rồi. Cuộc vượt thoát của huynh rất thú vị, ông (ông lão chụp ảnh) chắc sẽ nhảy tót lên sung sướng khi đọc đến tình tiết đó.
- Người xưa nói đúng, họa chưa chắc là họa, phúc chưa chắc là phúc. Trong họa có phúc, trong phúc có họa. Nhờ sự cố đó mà ca ca của muội đã thu thập được những thông tin vô cùng quý giá.
- Khôi Nguyên à, cậu định sẽ đi gặp tên đại ca Phong đó thật sao? Hắn nằm trong danh sách đen (ghi chép thông tin của những tên tội phạm nguy hiểm) nhưng chưa bắt được đấy.
- Không thể bắt hắn được ư? – Ngọc Trinh hỏi.
- Không phải là không thể bắt hắn, nhưng, chưa tới lúc để bắt, còn nhiều “chuyện rắc rối” lắm em à!
- Em biết rồi, lại là chuyện xưa như thời phong kiến, cây có gốc… nhà có nốc đây mà…
- Xã hội của chúng ta là xã hội “ưu tiên” cho những mối quan hệ, kiểu xã hội khoanh vùng hướng tới lợi ích của cá nhân, gia tộc.
- Khôi Nguyên à! Cậu đang đụng chạm đến tớ đấy nhé! Nếu không có bác tớ giúp đỡ thì giờ này… chắc tớ còn đang ì ạch bò như con rùa béo.
- Vấn đề gốc rễ cả thôi, chúng ta đừng mất thời gian bàn luận về điều đó nữa, hãy tập trung chuyên môn nào. Khi nãy cậu có hỏi tớ muốn gặp đại ca Phong, tớ sẽ gặp hắn, và phải gặp hắn. Tớ cần tiếp x